Tiếng răng rắc từ những kệ đá càng lúc càng dữ dội hơn, bụi và những mảnh đá nhỏ bắt đầu rơi xuống từ trần phòng, cả căn phòng hình tròn như đang rung chuyển từ bên trong, phản ứng dữ dội trước nghi thức đang được thực hiện. Một vài cuốn sổ cổ rơi khỏi kệ, va xuống nền đá với những tiếng bịch nặng nề, trang giấy tung ra tứ phía.
Khôi đọc tới những dòng cuối cùng, giọng anh gần như hét lên để át đi tiếng ồn ào đang dâng lên xung quanh, mỗi từ phát ra mang theo cả sức nặng của một quyết định không thể rút lại. Cuốn sổ trong tay anh rung lên theo từng đợt chấn động, buộc anh phải ghì chặt lấy nó bằng cả hai tay.
Khi anh đọc xong câu cuối cùng, một khoảnh khắc im lặng tuyệt đối bao trùm căn phòng, ngay cả tiếng răng rắc từ những kệ đá cũng ngừng bặt, như thể cả thế giới đang nín thở chờ đợi.
Trầm siết chặt mắt lại, chờ đợi điều gì đó xảy ra, tim cô đập dồn dập tới mức cô có thể nghe rõ từng nhịp vang lên trong tai. Bên cạnh cô, Khôi thả cuốn sổ xuống đất, hai tay anh nắm chặt lấy vai cô, một cử chỉ vừa để trấn an cô, vừa để tự trấn an chính mình. Không khí trong phòng như đặc quánh lại, nặng nề tới mức mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn.
Rồi khối trung tâm bùng sáng chói loà, một luồng ánh sáng trắng xoá lấp đầy toàn bộ không gian, chiếu xuyên qua cả mí mắt đã nhắm chặt, khiến cả hai phải nhắm chặt mắt lại, giơ tay che mặt theo bản năng.
Một âm thanh vang lên, không phải qua tai mà như thể qua toàn bộ cơ thể, một tiếng nổ không nghe thấy bằng thính giác thông thường mà cảm nhận được bằng chính từng tế bào, như một dây đàn căng tới cực hạn cuối cùng cũng đứt phựt. Trầm cảm thấy toàn thân mình rung lên theo âm thanh đó, tới tận xương tuỷ.
Trầm cảm nhận một cơn chấn động chạy dọc khắp người, mạnh hơn bất kỳ cảm giác nào cô từng trải qua trong đời làm nghề, đầu gối cô khuỵu xuống một chút trước khi lấy lại được thăng bằng, như thể một phần rất sâu bên trong cô, một phần đã tồn tại từ trước cả khi cô sinh ra, vừa bị bứt ra khỏi một sợi dây vô hình đã trói buộc nó suốt bốn mươi năm.
Khi ánh sáng dần lắng xuống, cả hai mở mắt ra, thấy khối trung tâm giờ đây không còn phát sáng nữa, bề mặt trong suốt của nó đã chuyển sang một màu xám đục, vô tri, như một viên đá cuội bình thường không còn mang bất kỳ sức mạnh nào. Căn phòng cũng lặng đi, tiếng răng rắc từ những kệ đá đã ngừng hẳn, chỉ còn lại bụi mịn lơ lửng trong không khí.
"Xong rồi." Khôi thì thầm, giọng run rẩy vừa vì kiệt sức vừa vì kinh ngạc, buông người ngồi phịch xuống nền đá.
"Cơ chế chia nhỏ." Trầm nói, giọng cũng run không kém, tay vẫn ôm lấy cánh tay đau nhức, những nét bùa dày đặc giờ như đang nóng rát dưới lớp áo. "Nó đã bị xoá."
Cả hai đứng lặng, cảm nhận rõ không còn cách nào đảo ngược lại được nữa, dù họ có muốn tới đâu. Trầm đưa mắt nhìn quanh căn phòng một lần cuối, những kệ đá nghiêng ngả, bụi vẫn còn lơ lửng trong không khí. Quyết định đã được đưa ra, hành động đã hoàn tất, và giờ đây, hậu quả của nó, dù là gì, đã bắt đầu lan toả ra ngoài phạm vi căn phòng nhỏ bé này.
Từ phía xa, vọng qua những lớp tường dày của Điện Bà Chúa Gánh, một âm thanh khác bắt đầu vang lên, mơ hồ lúc đầu, rồi rõ ràng hơn: tiếng người la hét hoảng loạn, nhiều giọng cùng lúc, từ nhiều hướng khác nhau trong Ngõ Giữ. Xen giữa đó là tiếng chó sủa dữ dội, tiếng cửa đóng sầm, cả một khu phố như đang bừng tỉnh khỏi giấc ngủ bởi một điều gì đó chưa từng xảy ra.
Trầm và Khôi nhìn nhau, gương mặt cả hai đều tái đi trước âm thanh đó, cùng lúc nhận ra điều họ vừa làm đã bắt đầu có hậu quả thật, không còn là giả định trên giấy nữa.
"Đúng như bà nội và ông Bách đã cảnh báo." Khôi nói, giọng đứt quãng, tay anh vẫn còn run vì chấn động vừa trải qua, mắt anh nhìn về phía cửa ra vào đầy lo lắng.
"Mình phải ra ngoài ngay." Trầm nói, đã đứng bật dậy dù cơn đau trên tay vẫn chưa dứt hẳn, chân cô loạng choạng một chút trước khi tìm được thăng bằng, bản năng thôi thúc cô hành động nhanh hơn cả nỗi sợ đang dâng lên trong lòng.
Họ không kịp thu dọn gì thêm, để mặc cuốn sổ ghi chép và những mảnh cân vỡ nằm lại trên nền đá lạnh. Không cần nói thêm lời nào, cả hai cùng lao ra khỏi căn phòng, chạy hết tốc lực qua tiền sảnh, qua hai lớp cửa họ không buồn khoá lại, về phía những tiếng la hét, mang theo một nỗi sợ hãi mới, lớn hơn bất kỳ nỗi sợ nào họ từng chuẩn bị tinh thần để đối diện.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 90 →