🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Đêm hôm sau, sau một ngày dài cân nhắc, Trầm và Khôi quay lại lõi Sổ Nguyền, mang theo quyết tâm đã được củng cố qua từng giờ suy nghĩ, không phải sự liều lĩnh vội vàng, mà một sự chấp nhận đã được cân đo kỹ lưỡng. Hai lớp cửa đóng lại sau lưng họ với những tiếng cọt kẹt quen thuộc, khép kín căn phòng khỏi thế giới bên ngoài.

Họ chuẩn bị mọi thứ theo đúng trình tự đã ghi chép: cây nến duy nhất đặt cạnh bệ đá, ngọn lửa nhỏ run rẩy theo từng luồng gió lạnh thổi qua khe cửa, cân tiểu ly bạc Trầm mang từ quầy cân chính, và cuốn sổ gốc mở sẵn tới trang ghi nghi thức tạo lập nguyên bản, thứ họ sẽ đọc ngược lại từng bước.

"Sẵn sàng chưa?" Khôi hỏi, giọng trầm, tay cầm cuốn sổ ghi chép trình tự đã dịch, ngón tay siết chặt mép giấy.

"Sẵn sàng." Trầm đáp, quỳ xuống trước bệ đá, đầu gối cô chạm nền đá lạnh buốt, tay đặt lên khối trung tâm đang phát sáng mờ nhạt.

Cô nhìn lần cuối vào những kệ đá xung quanh, những cuốn sổ đã lưu giữ bí mật của cả một hệ thống suốt bốn mươi năm, ánh nến hắt bóng chúng chập chờn trên tường, sắp chứng kiến chương cuối cùng của chính câu chuyện chúng kể lại. Cô nghĩ tới mẹ, tới Sen, tới tất cả những cái tên cô đã học được suốt hành trình dài này, và để chúng làm điểm tựa cho sự quyết tâm của mình.

Khôi bắt đầu đọc, giọng anh vang lên chậm rãi, đọc ngược lại từng câu khấn cổ mà cuốn sổ gốc ghi lại là đã dùng để lập nên hệ thống bốn mươi năm trước. Ngôn ngữ cổ khó phát âm, anh phải đọc thật chậm, cẩn thận từng âm tiết, sợ một sai sót nhỏ có thể làm hỏng cả nghi thức. Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán anh dù không khí trong lõi khá lạnh.

Trầm cảm nhận một luồng năng lượng bắt đầu chảy ngược, khác hẳn cảm giác hấp thụ nguyền quen thuộc. Lần này, nó như đang rút ra, kéo căng từ sâu bên trong cơ thể cô, một cảm giác vừa đau đớn vừa giải thoát cùng lúc. Cô nghiến chặt răng, cố giữ hơi thở đều đặn, không để cơn đau lan tới giọng nói.

Đến đoạn giữa nghi thức, theo đúng trình tự đã ghi chép, Trầm đặt cân tiểu ly bạc lên bề mặt khối trung tâm, tay cô run nhẹ khi buông chiếc cân ra, một phần bắt buộc của nghi thức đảo ngược, như một cách xác nhận toàn bộ hệ thống đo lường đã từng dùng để định giá nỗi đau con người, giờ đây không còn cần thiết nữa.

Cân tiểu ly rung lên dữ dội ngay khi chạm vào bề mặt khối trung tâm, kim cân quay tít không kiểm soát được, phát ra một tiếng vo ve the thé, ánh sáng từ khối trung tâm bùng lên chói loà trong một khoảnh khắc.

Rồi chiếc cân vỡ tan.

Không phải vỡ từ từ, mà bung ra thành nhiều mảnh nhỏ trong một tiếng "keng" sắc nhọn vang khắp căn phòng đá, âm thanh dội lại nhiều lần giữa các bức tường đá dày, những mảnh bạc văng ra tứ phía, một số rơi xuống nền đá, một số tan thành bụi mịn ngay trong không khí.

Trầm nhìn những mảnh vỡ đó, một vài mảnh vẫn còn lấp lánh phản chiếu ánh nến trên nền đá, cảm nhận rõ đây không chỉ là một vật dụng bị phá huỷ, mà là biểu tượng của cả một hệ thống đo lường nỗi đau con người suốt bốn mươi năm, giờ đây vỡ vụn không thể hàn gắn lại được nữa. Cô nhớ tới hình ảnh cân tiểu ly dừng lại ở một lạng hai, chỉ vào giá bốn mươi triệu đồng, ngày đầu tiên cô gánh nguyền cho bà Tuyết. Cô nhớ tới hàng trăm lần kim cân run lên, đọc ra một con số định giá nỗi đau của một ai đó. Giờ đây, chính thứ đã đo lường tất cả những điều ấy đang nằm vụn vỡ dưới chân cô.

Ánh sáng từ khối trung tâm dội ngược lên tay Trầm, nơi vết bùa đang dày đặc nhất, một cơn đau nhói chưa từng có bùng lên khắp cánh tay cô, nóng rát như có lửa chạy dưới lớp da, khiến cô bật lên một tiếng kêu nghẹn lại trong cổ họng, hai tay bám chặt lấy mép bệ đá để không ngã quỵ xuống ngay tại chỗ.

"Trầm!" Khôi hoảng hốt, buông cuốn sổ xuống, định lao tới đỡ cô, gương mặt anh trắng bệch vì lo sợ.

"Đừng dừng lại!" Cô hét lên, giọng đứt quãng vì đau nhưng vẫn đủ dứt khoát để ngăn anh lại, hàm răng nghiến chặt sau mỗi tiếng nói. "Đọc tiếp đi, gần xong rồi!"

Khôi do dự một giây, rồi nhặt lại cuốn sổ, vài trang giấy suýt rơi ra ngoài trong lúc vội vàng, tiếp tục đọc, giọng anh run nhưng không còn ngừng lại nữa, mỗi từ phát ra như một nhát cắt dứt khoát vào sợi dây đã trói buộc cả một hệ thống suốt bốn mươi năm. Ánh sáng từ khối trung tâm ngày càng mạnh hơn, rung động lan ra khắp căn phòng, những kệ đá bắt đầu kêu răng rắc như sắp không chịu nổi áp lực đang dồn nén.

Hết Chương 88

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 89
← TrướcTiếp →