Tối đó, Trầm và Khôi quay lại lõi Sổ Nguyền một lần cuối để kiểm tra lại toàn bộ trình tự nghi thức trước khi thực hiện chính thức vào đêm mai. Họ vừa bước vào căn phòng hình tròn, ánh đèn pin quét qua những kệ đá quen thuộc, thì một giọng nói vang lên từ phía cửa khiến cả hai giật mình.
"Tôi đoán đúng nơi rồi."
Bách đứng đó, không mang theo trợ lý hay bất kỳ ai khác, ánh mắt anh ta quét quanh căn phòng với vẻ tò mò lẫn kinh ngạc trước những gì hiện ra trước mắt, dừng lại lâu nhất ở khối trung tâm đang phát sáng mờ nhạt giữa phòng.
"Ông vào đây bằng cách nào?" Khôi hỏi, giọng cảnh giác.
"Tôi có nguồn của riêng mình." Bách đáp, không giải thích thêm, bước vào trong nhưng dừng lại cách khối trung tâm một khoảng an toàn, không tiến sát như hai người kia. "Tôi không tới để ngăn cản. Tôi tới để nói cho các bạn biết một điều tôi phát hiện được, điều có thể các bạn chưa biết."
"Điều gì?" Trầm hỏi, dù vẫn còn cảnh giác.
Bách chỉ vào cuốn sổ gốc trên bệ đá, tới trang cuối cùng vẫn còn ướt mực không bao giờ khô. "Tôi từng nghiên cứu về khái niệm 'nợ vô chủ' rất kỹ trước khi công khai nó. Trang này, chính là nơi ghi nhận những khoản nợ đó, những phần nguyền chưa từng có ai đứng tên chính thức. Vì không có tên để ghi nhận, nghi thức ghi chép không bao giờ hoàn tất được. Mực cứ mãi ướt, mãi chờ một cái tên không bao giờ tới."
Trầm cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, nhớ lại cơn đau và nét bùa bất ngờ xuất hiện khi cô chạm vào trang giấy đó lần đầu.
"Ông muốn nói gì qua việc này?" Khôi hỏi, giọng căng thẳng.
"Tôi muốn cảnh báo các bạn." Bách nói, giọng nghiêm túc hiếm hoi. "Nếu các bạn đập lõi, không chỉ khối nợ Nguyền Trắng chính sẽ bung ra. Toàn bộ khoản nợ vô chủ đó, thứ đã dồn tích qua nhiều năm Bà Cả gán bừa cho những Người Giữ khác nhau mà không ai theo dõi được đầy đủ, cũng sẽ đổ ập ra cùng lúc. Mức độ nguy hiểm sẽ lớn hơn cả hai người tưởng tượng rất nhiều."
Trầm và Khôi nhìn nhau, cảm nhận rõ mức độ nghiêm trọng vừa được nâng lên một tầng cao hơn hẳn những gì Bà Cả đã cảnh báo tối qua.
"Sao ông biết được điều này?" Trầm hỏi.
"Tôi đã thuê người nghiên cứu rất kỹ trước khi công khai vấn đề nợ vô chủ trước đám đông." Bách đáp, không giấu diếm. "Tôi cần hiểu rõ vũ khí mình đang sử dụng. Chỉ là, tôi không ngờ có ngày phải dùng chính hiểu biết đó để cảnh báo hai người, thay vì để tấn công."
"Con có một câu hỏi." Trầm lên tiếng, giọng vẫn còn run. "Con từng chạm vào đúng trang giấy đó, và một nét bùa tự nổi lên ngay trên tay con, không ai gán nó cho con cả. Ông vừa nói chỉ Bà Cả mới có quyền gán nợ vô chủ. Vậy chuyện xảy ra với con hôm đó là gì?"
Bách nhìn cô một lúc lâu, như đang cân nhắc có nên nói hết phần này hay không. "Tôi có nghe chuyện đó. Đó cũng là điều khiến tôi mất khá lâu mới hiểu ra. Phần lớn nợ vô chủ, đúng, phải chờ Bà Cả chủ động gán, theo đúng sổ sách, đúng thủ tục. Nhưng trang cuối cùng đó khác. Nó không giữ những khoản nợ vô chủ thông thường, mà giữ đúng cái lõi đầu tiên, khối nợ gốc chưa từng có ai chính thức đứng tên nhận. Một khối nợ như vậy không chờ được gán như những khoản khác. Nó tự tìm tới người phù hợp nhất mà nó chạm phải, thường là người mang dòng máu gần nhất với nơi nó sinh ra. Cô chạm vào nó, và nó nhận ra cô, trước khi bất kỳ ai kịp quyết định điều gì thay nó."
Anh ta lùi lại, chuẩn bị rời đi, dừng lại ở ngưỡng cửa một lúc, không bước hẳn ra ngoài.
"Tôi không đứng về phía nào nữa." Anh ta nói, giọng đã trở lại vẻ điềm tĩnh quen thuộc. "Tôi chỉ không muốn nói sau này là tôi không cảnh báo."
Anh ta rời đi, để lại Trầm và Khôi đứng giữa căn phòng, mọi thông tin cần thiết giờ đã có trong tay, không còn lý do gì để nói họ không biết trước những rủi ro đang chờ đợi phía trước.
Trầm bước lại gần bệ đá, nhìn trang giấy ướt mực lần nữa, giờ đây với một sự hiểu biết hoàn toàn khác. Cô nghĩ tới tất cả những khoản nợ vô chủ đó, những phần nguyền không ai đứng tên, có thể đã được gán cho hàng chục, thậm chí hàng trăm Người Giữ khác nhau qua nhiều thế hệ mà không ai từng biết rõ toàn cảnh.
"Mình có nên dừng lại không?" Cô hỏi, giọng nhỏ, lần đầu tiên để lộ sự dao động thật sự kể từ khi quyết định.
Khôi im lặng một lúc lâu, nhìn cô, rồi nhìn khối trung tâm đang phát sáng mờ nhạt. "Anh không biết. Nhưng anh nghĩ, mình cần thêm một đêm để suy nghĩ thật kỹ, không phải vì sợ hãi, mà vì đây là quyết định không thể sửa sai nếu chọn nhầm."
Trầm gật đầu, đồng ý. Họ rời khỏi lõi, khoá lại các lớp cửa cẩn thận, bước ra ngoài trời đêm, mang theo một gánh nặng còn lớn hơn cả trước khi họ bước vào, một câu hỏi mới cần được cân nhắc thật kỹ trước khi đêm mai tới, khi họ buộc phải đưa ra quyết định cuối cùng, không thể trì hoãn thêm được nữa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 88 →