🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng hôm sau, đúng tám giờ, Trầm gặp Khôi tại cổng chính như đã hẹn, nhưng thay vì chuẩn bị vào lõi ngay, họ tìm tới phòng làm việc của Bà Cả trước, theo yêu cầu bà đã đưa ra tối qua.

Bà Cả đã chuẩn bị sẵn một chồng tài liệu trên bàn, khác hẳn phong thái vội vã của tối hôm trước, giờ đây bà đã lấy lại vẻ điềm tĩnh, nhưng ánh mắt bà vẫn mang một sự nghiêm trọng đặc biệt. Ánh nắng sớm chiếu qua cửa sổ, rọi thẳng lên chồng giấy tờ dày cộp, một số trang đã ố vàng vì thời gian.

"Ta sẽ giải thích rõ ràng nhất có thể, về cái giá kỹ thuật của việc hai đứa sắp làm." Bà nói, mở chồng tài liệu ra. "Không phải để ngăn cản, mà để hai đứa hiểu trọn vẹn trước khi hành động."

"Bọn con nghe ạ." Khôi nói, ngồi xuống, Trầm ngồi cạnh anh, cả hai giữ tư thế thẳng lưng, chuẩn bị tinh thần đón nhận điều gì đó nặng nề.

"Khối nợ Nguyền Trắng, kể từ sau năm 1986, đã được quản lý theo một cơ chế 'chia nhỏ' liên tục." Bà Cả giải thích, chỉ vào một sơ đồ phức tạp trên tài liệu. "Mỗi thế hệ Người Giữ chỉ gánh một phần rất nhỏ, đủ nhỏ để không ai hoá đá ngay lập tức. Lõi Sổ Nguyền chính là nơi thực hiện việc chia nhỏ đó, liên tục, không ngừng nghỉ, suốt bốn mươi năm qua."

"Nếu bọn con đập lõi..." Trầm bắt đầu, dần hiểu ra vấn đề, giọng cô chậm lại khi từng mảnh ghép nối vào nhau trong đầu.

"Cơ chế chia nhỏ đó sẽ biến mất." Bà Cả xác nhận, giọng nặng nề. "Phần nợ chưa tiêu hết, vẫn còn khá lớn do lịch sử nhiều đời chưa gánh xong, sẽ mất chỗ neo. Nó sẽ không còn được kiểm soát, được phân chia theo bất kỳ quy luật nào nữa."

"Vậy nó sẽ đi đâu?" Khôi hỏi, giọng căng thẳng, hai tay anh siết chặt lại trên đùi.

Bà Cả im lặng một lúc, như đang cân nhắc mức độ chi tiết nên tiết lộ. "Ta không biết chính xác. Không ai từng thử điều này trước đây để biết chắc chắn. Nhưng dựa trên những gì ta hiểu về cơ chế, ta tin nó sẽ lan ra theo huyết thống, tìm tới những người có liên hệ gần nhất với nguồn gốc của nó, bất kể họ có vía trống hay không."

"Nghĩa là hậu duệ hai dòng họ Đặng và Đỗ." Trầm nói, giọng lạnh đi, nghĩ ngay tới bà Tuyết bán xôi, tới chính Khôi ngồi cạnh mình.

"Đúng vậy." Bà Cả gật đầu, giọng trầm xuống. "Và ta không thể nói chắc mức độ nghiêm trọng sẽ ra sao. Có thể chỉ là những ảnh hưởng nhỏ, thoáng qua. Có thể nặng nề hơn nhiều."

Trầm và Khôi nhìn nhau, cả hai đều cảm nhận rõ trọng lượng mới của thông tin này, khác hẳn những gì họ đã chuẩn bị tinh thần trước đó. Bàn tay Khôi tìm tới tay Trầm dưới gầm bàn, siết nhẹ, một cử chỉ không lời giữa những con số nặng nề vừa được đưa ra.

"Ta không nói điều này để ngăn hai đứa." Bà Cả nói thêm, giọng dịu lại, ánh mắt bà thoáng qua một nét mệt mỏi sâu sắc. "Ta chỉ muốn hai đứa quyết định với đầy đủ thông tin, không phải trong mù mờ như ta đã từng nhiều năm trước."

Bà đứng dậy, thu dọn tài liệu, chuẩn bị rời khỏi phòng, nhưng dừng lại ở cửa, nói thêm một câu cuối, giọng gần như một lời trăn trối.

"Nếu các con vẫn làm, ta xin các con một điều. Đừng để ta phải nhớ đây là lần thứ hai."

Bà rời đi, để lại Trầm và Khôi ngồi lặng trong phòng, ánh sáng buổi sáng nhạt hắt qua khung cửa sổ hẹp, chiếu lên tài liệu vẫn còn trải trên bàn. Tiếng bước chân bà xa dần ngoài hành lang, rồi im hẳn.

"Mình vẫn tiếp tục chứ?" Khôi hỏi, giọng không chắc chắn hoàn toàn lần đầu tiên kể từ khi họ quyết định, ánh mắt anh dò xét gương mặt cô.

Trầm nhìn anh, rồi nhìn xuống cánh tay mình, nơi tám mươi tám nét bùa vẫn đang chờ đợi, đếm ngược tới một kết cục không thể tránh khỏi nếu họ không hành động. "Em nghĩ, nếu mình dừng lại vì sợ hậu quả chưa chắc chắn sẽ xảy ra, mình sẽ để hậu quả chắc chắn, việc em và những người sau em tiếp tục phải trả giá, tiếp diễn mãi mãi."

"Nhưng nếu người chết là thật, không phải giả định?" Khôi hỏi, giọng nặng nề, tay anh vẫn siết chặt tay cô.

"Thì mình sẽ phải sống với điều đó." Trầm đáp, giọng run nhưng không lay chuyển, siết lại tay anh chặt hơn. "Giống như bà nội đã sống với bảy người chết đêm đó. Không có lựa chọn nào trong hoàn cảnh này mà không có ai phải trả giá cả, anh à. Câu hỏi chỉ là, ai trả giá, và trả tới bao giờ."

Khôi im lặng, gật đầu chậm rãi, không phản bác thêm, dù gương mặt anh vẫn còn nặng trĩu suy tư trước sức nặng của những gì họ sắp đối diện. Anh đưa mắt nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng buổi sáng vẫn đang lên, một sự tương phản kỳ lạ với bầu không khí trong phòng.

Hết Chương 86

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 87
← TrướcTiếp →