Trước khi nghe hết những gì Bà Cả muốn nói, Trầm xin phép về phòng nghỉ ngơi một đêm, cả hai đều cần thời gian để lấy lại sức sau một ngày dài căng thẳng trong lõi Sổ Nguyền, ánh mắt Bà Cả không phản đối, chỉ khẽ gật đầu đồng ý. Cô về tới phòng, nhưng thay vì ngủ ngay, cô bắt đầu dọn dẹp lại không gian nhỏ bé của mình, một cách vô thức tìm kiếm sự bình yên qua những công việc đơn giản, quen thuộc.
Cô sắp xếp lại sách vở, gấp gọn quần áo, lau bụi trên kệ sách nhỏ, từng động tác chậm rãi hơn bình thường, như đang cố kéo dài khoảng thời gian yên tĩnh này. Khi tay cô chạm tới góc kệ khuất, cô tìm thấy hai bộ móng vẽ tay Sen từng tặng, cất kỹ trong một chiếc hộp nhỏ cô đã quên mất từ lâu vì quá bận rộn với những biến cố dồn dập gần đây.
Cô mở hộp ra, nhìn hai bộ móng nằm cạnh nhau: một bộ màu rêu nhạt điểm chấm vàng, món quà đầu tiên từ buổi sáng ở quầy vẽ móng dạo trên phố cổ; một bộ khác, tinh tế hơn, hình những đám mây trắng trên nền xanh nhạt, món quà cuối cùng trước ngày Sen hoá đá. Mùi sơn móng đã bay đi từ lâu, chỉ còn lại lớp màu vẫn còn nguyên vẹn, không hề phai dù đã qua nhiều năm.
Cô ngồi xuống sàn nhà, hai bộ móng đặt trong lòng bàn tay, để những ký ức tràn về không kìm nén. Sàn gỗ lạnh dưới người cô, nhưng cô không buồn đứng dậy tìm một chỗ ngồi thoải mái hơn. Tiếng cười của Sen, nhịp gõ hai ngón tay quen thuộc, câu nói nửa đùa nửa thật trên sân thượng về việc đi biển trước.
"Em sắp làm một việc lớn, chị Sen à." Cô thì thầm, dù biết không có ai nghe được. "Em không biết em có đủ can đảm không, nhưng em nghĩ, đây là điều đúng, cho tất cả những người như chị."
Cô ngồi như vậy một lúc lâu, không khóc, chỉ để những ký ức lắng đọng lại thành một sự bình yên nhất định, một cách để cô khép lại một phần của nỗi đau trước khi bước vào những gì sắp tới. Ánh đèn bàn duy nhất trong phòng hắt bóng cô đổ dài lên tường, im lìm như một bức tranh.
Cô nhớ lại buổi chiều Sen dạy cô thử vẽ móng lần đầu, những nét cọ vụng về của cô khiến cả hai cười lăn cười bò. Cô nhớ những đêm hai người trốn lên sân thượng, nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, từ những ước mơ xa vời tới những nỗi lo rất thật của tuổi trẻ bị giam trong một cái lồng không ai nhìn thấy được. Mỗi ký ức đều nhẹ nhàng, ấm áp, khác hẳn hình ảnh cuối cùng cô buộc phải mang theo suốt quãng đời còn lại.
Cuối cùng, cô quyết định sẽ không mang hai bộ móng theo trong đêm hành động. Cô muốn giữ chúng ở một nơi an toàn, tách biệt hoàn toàn khỏi những gì sắp xảy ra, như một cách giữ Sen ở lại trong một không gian riêng, không bị vấy bẩn bởi bất kỳ rủi ro nào của đêm mai.
Cô đặt hộp nhỏ lên bậu cửa sổ, nơi ánh nắng buổi sáng vẫn thường chiếu vào đầu tiên mỗi ngày, một vị trí trang trọng hơn hẳn góc kệ khuất trước đây. Cô chỉnh lại vị trí chiếc hộp vài lần, cho tới khi vừa ý, như một nghi thức nhỏ cô tự đặt ra cho riêng mình.
"Ở đây chị sẽ được đón nắng mỗi sáng." Cô nói, mỉm cười nhẹ, dù mắt vẫn còn ươn ướt.
Trước khi tắt đèn hẳn, cô lấy cuốn sổ tay của mình ra, lật tới một trang trống, viết vài dòng ngắn, không phải cho ai đọc, chỉ để tự mình ghi lại cảm xúc của đêm nay, một thói quen cô vẫn duy trì từ những ngày đầu làm nghề.
"Nếu có chuyện gì xảy ra với mình, mong mọi người hiểu, mình không hối hận vì đã chọn con đường này. Mình chỉ mong, sau tất cả, sẽ không còn đứa trẻ bảy tuổi nào khác phải bắt đầu một cuộc đời như mình đã bắt đầu."
Cô đóng cuốn sổ lại, đặt nó cạnh gối, một thói quen nhỏ để cảm thấy an tâm hơn, như thể có một phần của chính mình luôn ở gần trong giấc ngủ. Bìa sổ đã sờn mép vì được lật mở quá nhiều lần suốt mấy năm qua.
Điện thoại cô rung nhẹ, tin nhắn từ Khôi chúc cô ngủ ngon, kèm một câu ngắn gọn: "Mai gặp em, tám giờ sáng." Cô mỉm cười, gõ lại một dòng đáp lời, ngón tay gõ chậm rãi trên màn hình như muốn kéo dài khoảnh khắc kết nối này thêm một chút, rồi đặt điện thoại xuống, tắt đèn, để căn phòng chìm vào bóng tối yên tĩnh.
Cô nằm đó một lúc, lắng nghe tiếng quạt trần quay đều, tiếng xe cộ thưa dần ngoài ngõ, cố gắng để tâm trí trống rỗng, không nghĩ về ngày mai, chỉ tận hưởng những phút giây bình yên cuối cùng trước khi giấc ngủ cuối cùng cũng tìm đến, chập chờn nhưng đủ để cô lấy lại phần nào sức lực cho những gì đang chờ đợi phía trước.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 86 →