🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Ánh sáng mờ nhạt từ bệ đá bùng lên mạnh hơn khi Trầm chạm tay vào cân tiểu ly, một luồng rung động chạy khắp căn phòng hình tròn, khiến những cuốn sổ trên các kệ đá khẽ lay động, bụi thời gian rơi lả tả từ trần nhà xuống, lấp lánh trong quầng sáng như những hạt bụi vàng nhỏ li ti.

Nhưng thay vì một sự sụp đổ tức thì như cả hai phần nào mong đợi, ánh sáng đó dần ổn định lại thành một quầng sáng đều, bao quanh khối trung tâm không rõ chất liệu nằm giữa phòng, thứ họ chưa từng để ý kỹ trong những lần trước vì nó luôn chìm trong bóng tối. Cả hai đứng lặng một lúc, chưa dám bước tới gần hơn, chỉ quan sát từ khoảng cách an toàn.

"Đây mới là lõi thật sự." Khôi nói, giọng khàn, tiến lại gần khối trung tâm, cảm nhận một hơi ấm kỳ lạ toả ra từ nó dù không có bất kỳ nguồn nhiệt nào có thể lý giải được, như thể nó đang thở, dù rất chậm.

Khối trung tâm hình cầu, kích thước bằng một quả bưởi lớn, bề mặt trong suốt như thuỷ tinh nhưng ánh lên những đường vân chuyển động chậm rãi bên trong, giống hệt những nét bùa trên da Trầm, chỉ phức tạp và dày đặc hơn gấp bội. Trầm không dám chớp mắt, dán chặt ánh nhìn vào những đường vân đó, như thể chúng đang thì thầm một điều gì đó chỉ cô mới đủ gần để nghe thấy.

"Đây là nơi chứa khối nợ Nguyền Trắng." Trầm nói, gần như chắc chắn, dù không có văn bản nào xác nhận điều đó, chỉ là một linh cảm mạnh mẽ dâng lên khi cô đứng gần nó, một cảm giác quen thuộc kỳ lạ như đang đứng trước chính mình.

Họ dành nhiều giờ tiếp theo nghiên cứu kỹ hơn cơ chế xung quanh khối trung tâm, đối chiếu với những ghi chép họ đã sao lại từ cuốn sổ gốc, ánh đèn pin đặt giữa hai người soi rõ từng trang giấy chi chít chữ. Dần dần, họ nhận ra việc "đập lõi" không đơn giản là phá huỷ vật lý khối cầu đó, mà là một nghi thức đảo ngược chính xác trình tự đã được dùng để tạo lập nó bốn mươi năm trước, đòi hỏi thực hiện đúng từng bước, đúng thứ tự, không được phép sai sót.

"Nhìn này." Trầm chỉ vào một đoạn ghi chép, giọng căng thẳng, ngón tay cô dừng lại đúng chỗ dòng chữ mờ nhất. "Nghi thức gốc cần ba yếu tố: máu của người mang vía trống, lời khấn bằng đúng ngôn ngữ cổ, và cân tiểu ly để đo mức độ hoàn tất. Đảo ngược chắc cũng cần đủ ba yếu tố đó, chỉ theo chiều ngược lại."

"Máu của người mang vía trống." Khôi lặp lại, nhìn cô, hiểu ngay ý nghĩa của điều đó, giọng anh trầm xuống rõ rệt. "Nghĩa là em phải trực tiếp tham gia vào chính nghi thức, không chỉ đứng ngoài hỗ trợ."

"Em biết." Trầm gật đầu, không hề ngạc nhiên trước điều đó, đã lường trước từ lâu rằng cơ thể mình sẽ phải là một phần của quá trình này, dù không biết chính xác cái giá sẽ là gì. Cô đưa tay chạm nhẹ lên cổ tay trái, nơi hàng loạt nét bùa đã xếp thành hàng, như đang tự hỏi liệu nghi thức này có để lại thêm một dấu vết nào nữa hay không.

Họ ghi chép cẩn thận từng bước, đối chiếu nhiều lần để đảm bảo không bỏ sót chi tiết nào, ý thức rõ một sai sót nhỏ cũng có thể dẫn tới hậu quả không lường trước được. Tay Trầm mỏi vì viết liên tục, nhưng cô vẫn không dừng lại, sợ để lỡ một chi tiết dù nhỏ nhất.

"Mình cần thêm thời gian để chuẩn bị kỹ hơn." Khôi nói, sau khi họ đã ghi chép lại toàn bộ trình tự cần thực hiện, gấp lại tập giấy cẩn thận. "Đây không phải việc có thể làm vội vàng trong một đêm."

Trầm gật đầu, dù trong lòng có chút thất vọng vì muốn hành động ngay. Họ thu dọn đồ đạc, xếp lại từng trang ghi chép theo đúng thứ tự, chuẩn bị rời khỏi căn phòng, đóng lại hai lớp cửa cẩn thận như mọi lần.

Nhưng khi họ bước ra khỏi tiền sảnh, một bóng người đã đứng chờ sẵn ngoài hành lang, không phải người canh gác thông thường.

Bà Cả đứng đó, ánh đèn pin trong tay bà chiếu một quầng sáng yếu lên gương mặt nghiêm nghị, nhưng lần này, thay vì vẻ điềm tĩnh chấp nhận như buổi tối trước, ánh mắt bà mang một sự khẩn cấp thực sự, tay bà siết chặt vạt áo dài như đang cố kìm nén điều gì đó.

"Ta cảm nhận được sự rung động từ lõi." Bà nói, giọng gấp gáp khác hẳn mọi lần, hơi thở bà không đều. "Hai đứa đã chạm vào nó."

"Vâng." Khôi đáp, không giấu diếm, đứng thẳng người đối diện bà. "Nhưng bọn con chưa hoàn tất. Cần thêm thời gian chuẩn bị."

Bà Cả thở ra một hơi dài, như vừa trút được một phần lo lắng, nhưng ánh mắt bà vẫn còn nặng trĩu. "Vậy thì hai đứa còn thời gian để nghe ta nói thêm một điều, trước khi làm nốt phần còn lại. Một điều ta chưa từng nói hết, ngay cả đêm qua."

Hết Chương 84

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 85
← TrướcTiếp →