Khu vực lõi Sổ Nguyền đón họ trong bóng tối quen thuộc, không khác gì những lần trước, nhưng lần này, mỗi bước chân đều mang một trọng lượng khác hẳn, biết rằng đây sẽ là lần cuối cùng họ bước vào nơi này với tư cách những người chỉ đang tìm hiểu, chứ không phải những người sắp thay đổi nó vĩnh viễn.
Họ mở cánh cửa đầu tiên, rồi cánh cửa thứ hai, bước vào căn phòng hình tròn nơi lõi Sổ Nguyền thật sự nằm đó, tĩnh lặng trên bệ đá, chờ đợi như đã chờ đợi suốt bốn mươi năm qua.
Khôi đặt hai nửa chìa khoá lên bàn, không phải để mở thêm bất kỳ cánh cửa nào nữa, mà để chuẩn bị cho nghi thức đảo ngược mà cả hai đã dành nhiều đêm nghiên cứu kỹ lưỡng từ những gì đọc được trong chính cuốn sổ gốc.
"Sẵn sàng chưa?" Anh hỏi, giọng trầm, nhìn cô dưới ánh đèn pin yếu ớt.
Trầm nhìn quanh căn phòng lần cuối, những kệ đá chứa đầy bí mật của cả một hệ thống, cuốn sổ gốc nằm im lìm trên bệ đá, trang cuối cùng vẫn còn ướt mực, chờ đợi một điều gì đó chưa bao giờ được hoàn tất.
Cô nghĩ tới mẹ mình, tới Sen, tới bà Tuyết, tới Yên, tới tất cả những người đã và đang trả giá cho một hệ thống họ không hề chọn lựa. Cô nghĩ tới ba mươi lăm nét bùa của ngày xưa, giờ đã là tám mươi tám, một con số đang đếm ngược tới một kết cục cô không còn muốn chờ đợi trong im lặng nữa.
Cô cũng nghĩ tới Bà Cả, tới cánh tay đã hoá đá bà giấu kín suốt bốn mươi năm, tới lời thú nhận muộn màng đêm qua. Cô nghĩ tới Bách, tới người phụ nữ trong căn nhà nhỏ chưa từng được ai thăm hỏi suốt mười lăm năm. Mỗi gương mặt, mỗi câu chuyện, đều là một lý do khiến cô tin chắc hơn vào con đường mình đã chọn, dù con đường đó không hứa hẹn một kết thúc êm đẹp.
Khôi đứng cạnh cô, tay anh cũng không còn run như đêm hôm trước, chỉ còn lại một sự tập trung tuyệt đối, ánh mắt anh dán chặt vào cuốn sổ gốc trên bệ đá, như đang tự nhủ với chính mình rằng đây là con đường đúng đắn, dù cái giá phải trả có thể là tất cả những gì anh từng có.
"Sẵn sàng." Cô đáp, giọng không còn run nữa, chỉ còn lại một sự chắc chắn tuyệt đối.
Cô nhớ lại buổi sáng đầu tiên, năm cô hai mươi tuổi, ngồi trước bà Tuyết, nói câu nói đó với một sự mỉa mai nhẹ nhàng, chưa hiểu hết ý nghĩa thật sự của cái giá mình đang nhắc tới. Giờ đây, đứng trước ngưỡng cửa của một quyết định lớn nhất đời mình, cô nói lại câu đó, nhưng mang một ý nghĩa hoàn toàn khác, không còn là sự thờ ơ của người chưa từng trả giá, mà là sự chấp nhận trọn vẹn của người đã hiểu rõ cái giá đó là gì, và vẫn chọn bước tiếp.
"Em không hỏi giá nữa đâu." Cô nói, giọng vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng của căn phòng cổ kính.
Khôi nhìn cô, hiểu trọn vẹn sức nặng của câu nói đó, gật đầu, rồi cầm chiếc chìa khoá đã ghép, tra nó vào một khe nhỏ khác trên bệ đá, khe cuối cùng dẫn tới cơ chế thật sự của lõi Sổ Nguyền, thứ họ chưa từng chạm tới trong những lần trước.
Cơ chế khoá phát ra một âm thanh khác hẳn mọi lần mở cửa trước đó, không phải tiếng cơ khí chuyển động nhẹ nhàng, mà một âm trầm, nặng nề, vang vọng khắp căn phòng như từ sâu trong lòng đất, như một lời cảnh báo cuối cùng từ chính cuốn sổ, rằng những gì sắp xảy ra sẽ không thể đảo ngược, dưới bất kỳ hình thức nào.
Trầm nắm chặt tay Khôi, cả hai cùng nhìn vào bệ đá đang bắt đầu phát ra một luồng ánh sáng mờ nhạt, báo hiệu nghi thức đảo ngược sắp chính thức bắt đầu.
"Khi mình bắt đầu, sẽ không có cách nào dừng lại giữa chừng." Khôi nói, giọng nghiêm trọng, nhắc lại điều cả hai đã biết nhưng cần được nói thành lời một lần cuối. "Một khi tay em chạm vào cân tiểu ly theo đúng nghi thức, quá trình sẽ tự nó tiếp diễn cho tới khi hoàn tất."
"Em biết." Trầm đáp, rút từ trong túi vải ra chiếc cân tiểu ly nhỏ cô đã mang theo từ quầy cân chính, vật đã chứng kiến không biết bao nhiêu ca gánh nguyền suốt nhiều năm qua, giờ đây sẽ chứng kiến một điều hoàn toàn khác.
Cô đặt cân lên bệ đá, cạnh cuốn sổ gốc, tay không hề run khi thực hiện động tác đó, dù trái tim cô đang đập nhanh hơn bất kỳ lúc nào trong đời.
"Mình bắt đầu chứ?" Cô hỏi, nhìn Khôi lần cuối trước khi bước qua ngưỡng cửa không thể quay lại.
"Bắt đầu." Anh đáp, siết chặt tay cô, cả hai cùng hướng ánh mắt về phía cuốn sổ gốc, sẵn sàng cho những gì sắp diễn ra, khép lại toàn bộ hành trình họ đã cùng nhau đi qua, và mở ra một chương mới không ai trong hai người có thể đoán trước được kết cục.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 84 →