Sáng hôm đó, cả hai dậy sớm, bắt tay ngay vào việc chuẩn bị cho hành động sẽ diễn ra vào buổi tối, khi khu vực lõi Sổ Nguyền ít người canh gác nhất. Không ai nói lời tạm biệt to tát, chỉ có những công việc thực tế, cụ thể, cần hoàn thành từng bước một.
Khôi kiểm tra lại toàn bộ đường rút lui, tính toán thời điểm ít có khả năng gặp người canh gác nhất dựa trên lịch trực anh đã nắm được qua nhiều tuần quan sát, ngón tay anh di theo bản vẽ sơ lược hành lang anh tự phác trên một mảnh giấy nhỏ. Anh cũng chuẩn bị một vài công cụ đơn giản, đèn pin dự phòng, nước uống, một ít đồ sơ cứu phòng khi cần.
Trầm kiểm tra lại hai nửa chìa khoá, đảm bảo chúng vẫn khớp hoàn hảo, ghép chúng lại rồi tách ra vài lần, cảm nhận luồng ánh sáng mờ nhạt quen thuộc loé lên mỗi lần chạm nhau, cất chúng cẩn thận trong túi vải nhỏ đeo sát người. Cô cũng mang theo cuốn sổ tay của mẹ, dù không chắc mình sẽ cần tới nó, chỉ đơn giản là muốn có một phần của mẹ bên cạnh trong khoảnh khắc quan trọng này.
"Em kiểm tra lại túi đồ chưa?" Khôi hỏi, khi thấy Trầm đang xếp lại vài thứ trong balo nhỏ, giọng anh cố giữ vẻ bình thường.
"Rồi ạ." Cô đáp, nhưng anh vẫn bước tới, kiểm tra lại một lượt, chỉnh sửa vài chi tiết nhỏ, một cử chỉ chăm sóc tỉ mỉ hơn cần thiết, như một cách để anh giữ tay mình bận rộn, tránh phải nghĩ quá nhiều về những gì sắp xảy ra.
Trầm nhìn anh làm việc, rồi với tay chỉnh lại cổ áo anh, vốn hơi lệch, một cử chỉ nhỏ đáp lại sự chăm sóc của anh bằng chính ngôn ngữ riêng của họ, không cần lời nói. Anh khựng lại một chút dưới bàn tay cô, rồi mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi vẫn giữ được giữa bầu không khí căng thẳng.
Buổi chiều, họ dành thời gian ghé thăm những người quan trọng, không phải để từ biệt, mà để giữ một sợi dây kết nối trước khi bước vào điều chưa biết. Trầm ghé qua thăm mẹ lần cuối trước ngày hành động, bước chân cô chậm rãi qua sân Điện vắng người giờ này. Cô ngồi bên tượng một lúc lâu, không nói nhiều, chỉ để tay mình chạm vào tay mẹ, cảm nhận nhịp thở chậm rãi quen thuộc.
"Con sắp làm một việc lớn, mẹ à." Cô thì thầm, giọng khẽ như sợ phá vỡ sự tĩnh lặng của hậu cung. "Con không biết kết quả sẽ ra sao. Nhưng con nghĩ, đây là điều mẹ cũng sẽ muốn con làm, nếu mẹ biết hết sự thật như con biết bây giờ."
Không có phản hồi nào, chỉ có sự im lặng quen thuộc, nhưng lần này, Trầm cảm thấy nó không còn nặng nề như trước, mà mang một sự yên bình lạ lùng, như một lời chấp thuận thầm lặng. Cô đứng dậy, cúi đầu chào tượng mẹ như mọi lần, rồi bước ra khỏi hậu cung, không ngoái lại.
Rời khỏi hậu cung, cô gặp Thầy Tứ đang chờ sẵn ngoài hành lang, không phải để ngăn cản, chỉ để đứng đó, nhìn cô một lúc lâu.
"Con đã chuẩn bị đủ chưa?" Ông hỏi, giọng lo lắng không giấu giếm, ánh mắt ông quét qua chiếc balo nhỏ trên vai cô.
"Con nghĩ là đủ rồi ạ." Trầm đáp, cố nở một nụ cười trấn an ông.
Thầy Tứ gật đầu, rồi bất ngờ kéo cô vào một cái ôm ngắn, vụng về nhưng chân thành, điều ông hiếm khi làm suốt bao năm dạy dỗ cô. Mùi thuốc bắc quen thuộc từ áo ông vương lại trong không khí, một mùi hương cô đã gắn liền với sự an toàn từ nhỏ. "Cẩn thận, Trầm à. Thầy đã mất một học trò rồi. Thầy không muốn mất thêm."
"Con sẽ cẩn thận." Cô hứa, siết chặt tay ông trước khi rời đi, cảm nhận rõ hơi ấm và sự run rẩy nhẹ trong bàn tay già nua đó, mang theo lời dặn dò đó như một hành trang tinh thần cho những gì sắp tới.
Khôi cũng dành thời gian gặp riêng bà nội một lần cuối, một cuộc trò chuyện ngắn ngủi Trầm không có mặt, nhưng khi anh quay lại tìm cô, ánh mắt anh mang một sự bình yên mới, như đã buông bỏ được một phần gánh nặng cuối cùng còn sót lại giữa hai bà cháu. Anh không kể lại chi tiết cuộc trò chuyện đó, và Trầm cũng không hỏi, hiểu rằng có những điều chỉ nên ở lại giữa hai người.
Tối đến, khi ánh hoàng hôn nhuộm cam cả bầu trời phía trên Điện Bà Chúa Gánh, những đám mây mỏng kéo dài như dải lụa cháy đỏ phía chân trời, Trầm và Khôi đứng trước cổng chính, mọi thứ đã sẵn sàng. Ánh sáng cuối ngày hắt lên hai gương mặt nghiêm nghị, pha lẫn một chút bình thản hiếm hoi của những người đã cân nhắc đủ kỹ để không còn do dự.
Họ nhìn nhau một lúc lâu, không cần nói gì thêm, ánh hoàng hôn dần tắt phía sau lưng hai người, rồi nắm chặt tay nhau một giây trước khi bước vào, để lại phía sau lưng cánh cổng cổ kính và tất cả những gì họ từng biết về cuộc sống trước đây.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 83 →