Đêm trước ngày hành động, Trầm và Khôi ở bên nhau trong phòng cô, cố tình không nhắc tới kế hoạch cụ thể, không bàn về thời gian, địa điểm, hay bất kỳ chi tiết kỹ thuật nào. Chỉ có hai người, ngồi cạnh nhau trên chiếc giường nhỏ, ánh đèn bàn duy nhất toả sáng một góc phòng, phần còn lại chìm trong bóng tối tĩnh lặng khác hẳn mọi đêm trước đó.
"Anh cứ nghĩ mãi về đường thứ nhất." Khôi nói, phá vỡ sự im lặng, mắt anh nhìn xuống bàn tay đang đan vào tay cô. "Cải cách, chia đều gánh nặng. Đêm nay, anh muốn nói thật với em, vì sao mình không chọn nó."
Trầm nhìn anh, chờ đợi, không thúc giục, chỉ lặng lẽ đợi anh tự sắp xếp suy nghĩ.
"Vì nó vẫn để lại một cơ chế mà một người, hay một nhóm người, có quyền quyết định ai phải gánh nguyền, dù công bằng hơn." Anh nói, giọng trầm xuống. "Chỉ cần cơ chế đó còn tồn tại, nó sẽ luôn có nguy cơ bị lạm dụng lại, giống như cách bà nội đã lạm dụng nó, dù không cố ý ngay từ đầu."
"Em cũng nghĩ vậy." Trầm gật đầu. "Còn đường thứ hai, em gánh nốt phần còn lại?"
"Anh không bao giờ có thể ủng hộ nó thật lòng." Khôi nói, giọng nghẹn lại, siết chặt tay cô hơn. "Không phải vì anh không tin em đủ can đảm để làm điều đó. Mà vì anh không thể chấp nhận một tương lai nơi em không còn tồn tại, dù cộng đồng có được cứu tới đâu."
Trầm nắm lấy tay anh, siết chặt, mắt cô nhìn xuống những ngón tay đan vào nhau. "Em cũng không chọn nó, không phải vì sợ, mà vì em nhận ra, nó chỉ trì hoãn vấn đề sang một thế hệ khác, giống như mẹ em đã làm, giống như bao Người Giữ trước em đã làm. Nó không thực sự giải quyết được gốc rễ."
Họ ngồi im lặng một lúc, không cần nói thêm, đã hiểu rõ vì sao cả hai cùng đi tới cùng một lựa chọn, không phải vì thiếu suy nghĩ, mà vì đã suy nghĩ đủ kỹ để loại bỏ những lựa chọn khác. Bên ngoài cửa sổ, Ngõ Giữ đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn tiếng chó sủa xa xa và ánh đèn đường vàng vọt hắt qua khe rèm.
"Em sợ không?" Khôi hỏi, giọng nhỏ.
"Sợ." Trầm thừa nhận, giọng nhỏ đi hẳn. "Sợ những gì có thể xảy ra, sợ ai đó có thể bị tổn thương vì quyết định của mình. Nhưng em sợ hơn nếu mình không làm gì cả."
Khôi im lặng một lúc, rồi đưa tay lên, tháo chiếc nhẫn bạc khỏi ngón áp út, động tác chậm rãi, lần đầu tiên trong đời anh tháo nó ra không phải vì lý do kỹ thuật. Ngón tay anh, nơi chiếc nhẫn từng đeo suốt bao năm, để lại một vệt trắng nhạt hơn phần da xung quanh. Anh đặt nó vào lòng bàn tay Trầm, khép những ngón tay cô lại quanh nó.
"Giữ hộ anh đêm nay." Anh nói, giọng khàn.
"Sao vậy?" Trầm hỏi, nhìn chiếc nhẫn trong tay mình, cảm nhận độ nặng nhỏ bé nhưng chắc chắn của nó.
"Vì đây là vật duy nhất anh có từ khi còn nhỏ chưa từng rời khỏi người anh." Anh đáp, ánh mắt anh sâu thẳm, giọng chậm rãi như đang cân nhắc từng chữ. "Anh muốn, đêm nay, nó ở bên em, như một lời hứa rằng dù ngày mai có ra sao, một phần của anh vẫn luôn ở cạnh em."
Trầm siết chặt chiếc nhẫn trong tay, cảm nhận hơi ấm còn sót lại từ ngón tay anh, rồi ngả đầu vào vai Khôi, cả hai ngồi lặng trong ánh trăng mờ nhạt qua khung cửa sổ, hơi thở của anh đều đặn bên tai cô như một điểm tựa duy nhất giữa đêm dài phía trước.
"Nếu ngày mai mọi chuyện suôn sẻ, em muốn làm gì đầu tiên?" Khôi hỏi, giọng nhẹ nhàng hơn, cố kéo cả hai ra khỏi bầu không khí nặng nề.
Trầm suy nghĩ một lúc, một nụ cười nhỏ thoáng qua trên môi lần đầu tiên trong buổi tối, đôi mắt cô sáng lên một chút giữa bầu không khí nặng nề. "Em muốn đi biển. Sen chưa từng được đi. Em muốn đi, vì cả hai đứa."
"Anh sẽ đưa em đi." Khôi hứa, giọng chắc chắn, đưa tay lên vuốt nhẹ tóc cô. "Bất kể chuyện gì xảy ra, đó là điều đầu tiên mình sẽ làm."
"Còn anh?" Trầm hỏi lại, ngẩng đầu lên nhìn anh. "Anh muốn làm gì đầu tiên?"
"Anh muốn học vẽ một bản thiết kế nhà, dù chỉ để chơi, không để xây thật." Anh cười nhẹ, nhớ lại ước mơ dang dở mình từng kể trong quán bún chả hôm nào. "Có lẽ, lần đầu tiên, anh sẽ làm một điều gì đó chỉ vì anh thích, không vì bất kỳ nghĩa vụ nào."
Họ nói thêm về những điều nhỏ nhặt, những dự định mơ hồ cho một tương lai chưa chắc chắn sẽ tới, nhưng vẫn đáng để mơ tới, tiếng nói chuyện khẽ dần thưa ra khi cơn buồn ngủ ập đến, cho tới khi cả hai cùng thiếp đi trong một khoảnh khắc yên bình hiếm hoi, tựa vào nhau, tận hưởng những giờ phút cuối cùng trước cơn bão sắp ập tới.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 82 →