🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Hai ngày sau cuộc gặp bốn người, Thầy Tứ triệu tập Trầm lên phòng kiểm tra định kỳ, lần kiểm tra cuối cùng trước khi mọi thứ chính thức bắt đầu. Căn phòng nhỏ quen thuộc vẫn giữ nguyên mùi thuốc sát trùng nhàn nhạt, ánh đèn trần trắng chiếu thẳng xuống chiếc bàn khám cũ kỹ. Ông ngồi sẵn, kính lúp và cuốn sổ ghi chép đặt gọn trên bàn, nhưng tay ông run hơn hẳn mọi lần trước khi bắt đầu.

Trầm ngồi xuống, kéo tay áo lên, để lộ toàn bộ cánh tay đã gần như phủ kín những nét bùa chồng chéo lên nhau, từ cổ tay tới gần vai, chỉ còn một khoảng trống nhỏ chưa bị lấp đầy. Làn da nơi những nét bùa cũ nhất đã sẫm màu hơn, gần như hoà vào nhau thành một mảng tối đặc, khác hẳn những nét mới còn rõ đường viền.

Thầy Tứ đếm, chậm rãi, cẩn thận, môi mấp máy theo từng con số, ngón tay ông di theo từng nét bùa một cách nhẹ nhàng như sợ chạm mạnh sẽ làm đau cô. Quá trình kéo dài hơn bình thường, không phải vì khó đếm, mà vì ông cứ dừng lại, đếm đi đếm lại, như không tin vào kết quả mình vừa có được.

"Tám mươi tám." Ông cuối cùng cũng nói, giọng nặng trĩu.

Trầm im lặng, con số đó đọng lại trong không khí, nặng hơn bất kỳ con số nào cô từng nghe trước đây. Tám mươi tám trên một trăm. Chỉ còn mười hai nét bùa nữa, có thể chỉ một hoặc hai ca lớn, trước khi cô chạm ngưỡng hoá đá. Cô nhìn xuống cánh tay mình, cố hình dung khoảng trống nhỏ còn lại sẽ được lấp đầy bằng những nét bùa nào, trong hoàn cảnh nào.

"Nhanh quá." Cô nói, giọng run, dù cô đã chuẩn bị tinh thần cho một con số lớn, tay cô siết nhẹ mép áo.

"Nhanh hơn bất kỳ Người Giữ nào thầy từng chứng kiến." Thầy Tứ đáp, đặt kính lúp xuống, nhìn cô với ánh mắt đầy lo lắng. "Trầm à, thầy biết con và Khôi đã quyết định. Thầy không ngăn cản, nhưng thầy phải nói với con điều này: bất kỳ hành động lớn nào liên quan tới Sổ Nguyền, đặc biệt là việc đập lõi như con định làm, có thể khiến con hoá đá ngay tại chỗ nếu có bất kỳ sai sót nào."

"Con hiểu." Trầm gật đầu, dù trong lòng một nỗi sợ mới vừa dấy lên, cụ thể hơn hẳn nỗi sợ mơ hồ cô vẫn mang suốt nhiều năm qua, một nỗi sợ có hình dạng, có con số, có thời hạn rõ ràng.

"Con có chắc mình muốn tiếp tục không?" Ông hỏi, giọng gần như van nài.

Trầm nhìn ông, rồi nhìn xuống cánh tay mình, tám mươi tám nét bùa, mỗi nét là một câu chuyện, một lần cô gánh hộ nỗi đau của người khác, một phần đời cô đã cho đi mà không bao giờ lấy lại được. Cô lướt ngón tay qua vài nét gần cổ tay nhất, những nét cũ nhất, nhớ mơ hồ vài gương mặt đã gắn với chúng dù không còn nhớ rõ tên.

"Con hỏi ngược lại thầy." Cô nói, giọng chắc chắn dù vẫn run. "Nếu con không làm gì, con còn bao lâu?"

Thầy Tứ không trả lời được ngay. Ông nhìn cô, rồi nhìn xuống cuốn sổ ghi chép, những con số của hàng trăm Người Giữ khác qua nhiều thế hệ, tất cả đều kết thúc theo cùng một cách. Ngón tay ông lật qua vài trang cũ, dừng lại ở một cái tên nào đó chỉ mình ông hiểu ý nghĩa, rồi khép cuốn sổ lại.

"Thầy không biết." Ông cuối cùng cũng thừa nhận, giọng vỡ ra. "Nhưng thầy sợ, không lâu."

Trầm gật đầu, kéo tay áo xuống che lại những nét bùa, đứng dậy, ánh mắt cô giờ đây mang một sự bình thản lạ lùng, như đã chấp nhận rằng dù chọn con đường nào, thời gian cũng không còn đứng về phía cô nữa.

"Thầy có định báo con số này cho Bà Cả không?" Cô hỏi trước khi rời phòng.

"Thầy phải báo, theo đúng quy định." Thầy Tứ đáp, giọng nặng nề. "Nhưng thầy sẽ không nói gì thêm về kế hoạch của con, nếu con không muốn."

"Cảm ơn thầy." Trầm nói, rồi dừng lại ở cửa, quay đầu nhìn ông lần nữa. "Thầy à, dù chuyện gì xảy ra sau này, con muốn thầy biết, con chưa bao giờ trách thầy vì những gì thầy đã làm, hay không làm được, cho con suốt những năm qua."

Thầy Tứ nhìn cô, mắt ông đỏ hoe, không nói được lời nào, chỉ gật đầu, một cái gật đầu chứa đựng nhiều điều hơn bất kỳ câu nói nào có thể diễn tả. Ông đưa tay lên, định nói thêm điều gì đó, rồi lại thôi, chỉ khẽ nắm chặt cuốn sổ ghi chép trước ngực như đang ôm lấy một điều gì đó quý giá.

Trầm rời khỏi phòng kiểm tra, bước ra ngoài sân Điện, ánh nắng chiều nhạt trải trên nền gạch cũ. Cô đứng lại một lúc, nhìn quanh không gian đã trở nên quen thuộc như một phần cơ thể mình suốt mười ba năm qua, cố ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhặt, phòng khi đây là một trong những lần cuối cùng cô còn được nhìn ngắm nó với đôi mắt còn nguyên vẹn của chính mình.

Hết Chương 79

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 80
← TrướcTiếp →