🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Khôi nhìn Trầm một lúc lâu sau câu nói của cô, không cần hỏi thêm để biết cô đang nói tới quyết định gì. Anh kéo cô vào một cái ôm chặt, không nói gì, chỉ để sự im lặng đó xác nhận cả hai đã cùng chung một hướng đi.

"Mình cần nói với bà nội và ông Bách." Anh nói sau đó, giọng nghiêm túc, buông cô ra nhưng vẫn giữ lấy tay cô. "Không phải để xin phép, mà để họ không bị bất ngờ."

Họ sắp xếp một cuộc gặp cuối cùng, lần đầu và duy nhất cả bốn người, Bà Cả, Bách, Khôi, Trầm, cùng ngồi chung một phòng. Địa điểm chọn là chính phòng họp lớn tại Điện, nơi từng diễn ra buổi thuyết trình đầu tiên của Bách nhiều tháng trước.

Không khí trong phòng căng thẳng ngay từ khi mọi người ngồi xuống. Chiếc bàn gỗ dài phủ một lớp vải trắng cũ, bốn chiếc ghế đặt cách đều nhau, như một cuộc thương lượng chính thức hơn là một buổi nói chuyện gia đình. Bà Cả ngồi một đầu bàn, dáng thẳng như mọi khi. Bách ngồi đối diện, vẻ mặt điềm tĩnh nhưng ánh mắt sắc bén quan sát cả hai người trẻ.

"Bọn con đã quyết định." Khôi mở lời, giọng chắc chắn, không hề run dù trong lòng anh vẫn còn nguyên vẹn nỗi lo đã nói với Trầm đêm trước. "Bọn con sẽ đập bỏ cơ chế Cân Nguyền, giải phóng mọi Người Giữ khỏi hệ thống này."

Không có tiếng thở dài kinh ngạc, không có tiếng la lối phản đối. Chỉ có một sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng, như thể mỗi người đều đã lường trước quyết định này từ lâu, chỉ chưa muốn thừa nhận. Tiếng quạt trần quay đều trên đầu là âm thanh duy nhất lấp đầy khoảng lặng đó.

"Con hiểu rõ hậu quả chứ?" Bà Cả hỏi, giọng không còn gay gắt như những lần trước, chỉ còn lại một sự mệt mỏi sâu sắc, tay bà đặt yên trên bàn, ống tay áo dài nâu sẫm vẫn phủ kín cánh tay trái.

"Con hiểu." Khôi đáp. "Và con vẫn chọn con đường này."

Bách nhìn cả hai, gương mặt anh ta khó đọc hơn thường lệ, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn một nhịp chậm. "Vậy kế hoạch mở rộng của tôi coi như chấm dứt hoàn toàn."

"Đúng vậy." Trầm nói, không né tránh. "Chúng tôi không cần mô hình của ông nữa. Chúng tôi sẽ tìm cách của riêng mình."

Bách gật đầu chậm rãi, không phản đối gay gắt như Trầm dự đoán. "Tôi hy vọng cách của các bạn đúng đắn hơn cách của tôi. Vì lợi ích của tất cả những người liên quan."

Bà Cả ngồi im lặng một lúc lâu, ánh mắt bà lướt qua từng người trong phòng, như đang cố ghi nhớ khoảnh khắc này, biết rằng nó sẽ đánh dấu sự kết thúc của một kỷ nguyên bà đã dành cả đời để gìn giữ. Nếp nhăn quanh mắt bà hằn sâu hơn dưới ánh đèn trần, một lần hiếm hoi để lộ đúng tuổi tác thật sự của mình.

"Ta không thể ngăn các con nữa." Bà cuối cùng cũng nói, giọng chấp nhận, đôi vai bà như chùng xuống một chút, khác hẳn dáng đứng thẳng tuyệt đối mọi khi. "Ta cũng không còn đủ sức để tiếp tục chiến đấu chống lại quyết định của chính cháu nội mình, và của người con gái ta đã dần coi như một phần của gia đình này."

Câu nói cuối cùng đó khiến Trầm bất ngờ, cảm nhận một sự công nhận cô chưa từng dám hy vọng sẽ nghe được từ Bà Cả, mắt cô hơi cay dù cô không hiểu rõ vì sao.

"Vậy thì các con cứ làm đi." Bà nói, đứng dậy, không còn gì để tranh cãi thêm.

Trước khi rời phòng, Bách dừng lại, quay sang nhìn Trầm, giọng anh ta hạ thấp, chỉ đủ cho cô nghe, ánh mắt anh ta không còn vẻ tính toán sắc bén như những lần trước. "Nếu có ngày các bạn cần một người ngoài cuộc giúp đỡ, dù chỉ để giám sát cho công bằng, đề nghị của tôi vẫn còn đó. Không kèm điều kiện nào lần này."

Trầm nhìn ông ta, không hoàn toàn tin tưởng nhưng cũng không còn nhìn ông ta như một kẻ thù tuyệt đối như trước, một sự thay đổi âm thầm cô cũng không lường trước được ở chính mình. "Cảm ơn. Tôi sẽ nhớ điều đó."

Bách gật đầu, rồi rời đi, dáng đi vẫn tự tin nhưng có gì đó khác hơn, chậm hơn một nhịp, như một người vừa buông bỏ một phần kế hoạch mình đã dày công xây dựng.

Khi mọi người lần lượt rời khỏi phòng, chỉ còn lại Trầm và Khôi, cả hai đứng lặng giữa căn phòng trống, tiếng quạt trần vẫn quay đều trên đầu, cảm nhận rõ trọng lượng của quyết định vừa được công bố chính thức, không còn đường lùi.

Trầm nhìn xuống cánh tay mình, nơi những nét bùa đã lan gần hết cẳng tay, chỉ còn một khoảng trống nhỏ trước khi chạm tới vai, một lời nhắc nhở lạnh lùng rằng thời gian của cô, dù đã quyết định, vẫn đang cạn dần với tốc độ không ai kiểm soát được.

"Mình còn bao nhiêu thời gian để chuẩn bị?" Cô hỏi, giọng trầm.

"Không nhiều." Khôi đáp, nắm lấy tay cô. "Nhưng đủ, nếu mình không chần chừ thêm nữa."

Hết Chương 78

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 79
← TrướcTiếp →