🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tối đó, thay vì chia tay như thường lệ, Khôi mời Trầm về villa Tây Hồ, lần đầu tiên anh chủ động mời cô tới không gian riêng tư nhất của mình. Căn phòng gọn gàng tới mức gần như trống trải, không có nhiều đồ đạc cá nhân ngoài một kệ sách xếp ngay ngắn và vài bức ảnh gia đình cũ đặt trên bàn làm việc. Họ ngồi trong phòng riêng của anh, ánh đèn bàn duy nhất chiếu sáng một góc nhỏ, phần còn lại chìm trong bóng tối yên tĩnh.

"Anh muốn nói với em điều anh chưa từng nói với ai, kể cả bà nội." Khôi bắt đầu, giọng nghiêm túc khác hẳn ngôn ngữ hợp đồng vẫn thường dùng, hai tay anh đan chặt vào nhau đặt trên đầu gối.

Trầm im lặng, chờ đợi, cảm nhận rõ đây là một khoảnh khắc quan trọng, tay cô đặt yên trên đùi, không dám cử động vì sợ phá vỡ sự tập trung anh đang cố gắng giữ.

"Anh từng tin, thật lòng tin, rằng mình có thể cải cách hệ thống này từ bên trong khi nắm quyền." Anh nói, mắt nhìn xuống chiếc nhẫn trên tay, ngón tay xoay xoay nó theo một thói quen cũ. "Anh nghĩ, nếu mình đủ thông minh, đủ quyết tâm, mình có thể sửa từng phần nhỏ, dần dần biến nó thành một thứ công bằng hơn, mà không cần phải phá huỷ hoàn toàn."

"Anh còn tin vậy không?" Trầm hỏi khẽ.

Khôi lắc đầu, chậm rãi. "Không còn nữa. Sau khi đọc lõi Sổ Nguyền, sau khi biết sự thật về Nguyền Trắng, anh không còn chắc một hệ thống sinh ra từ một lời buộc tội vô căn cứ, từ oán hận và bất công gốc rễ, có thể được sửa đủ công bằng bằng những điều chỉnh nhỏ lẻ."

"Vậy anh nghiêng về hướng nào?" Trầm hỏi, giọng nhỏ nhưng chờ đợi.

Anh im lặng một lúc lâu, như đang thu hết can đảm để nói ra điều anh đã tự nhủ suốt nhiều đêm không ngủ. "Anh nghiêng về việc chấm dứt nó hoàn toàn. Đập bỏ cơ chế Cân Nguyền, giải phóng mọi Người Giữ, kể cả em. Dù anh biết rõ cái giá của lựa chọn đó."

Trầm nhìn anh, không hoàn toàn bất ngờ, vì cô cũng đã cảm nhận được xu hướng suy nghĩ đó dần hình thành trong anh suốt những tuần qua, qua từng câu nói bỏ lửng, từng lần anh im lặng lâu hơn bình thường khi nhắc tới tương lai Nhà Giữ.

"Anh sợ không?" Cô hỏi.

"Sợ." Anh thừa nhận ngay, không chút do dự, giọng anh khẽ run. "Sợ khối nợ bung ra sẽ giết người vô tội, đúng như bà nội đã cảnh báo. Sợ mình sẽ trở thành người chịu trách nhiệm cho một thảm hoạ khác, không khác gì Nguyền Trắng năm xưa."

"Vậy sao anh vẫn nghiêng về hướng đó?"

"Vì anh nghĩ, trì hoãn mãi mãi cũng là một lựa chọn có cái giá riêng." Khôi nói, giọng chắc chắn hơn, ngồi thẳng lưng lên như để tự củng cố quyết tâm của chính mình. "Mỗi ngày hệ thống này còn tồn tại, sẽ có thêm người như em, như chị Sen, phải trả giá. Anh không thể tiếp tục chấp nhận điều đó chỉ vì sợ một rủi ro chưa chắc chắn sẽ xảy ra."

Anh quay sang nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt anh nghiêm túc chưa từng có trước đây, một câu hỏi không phải công việc, không phải chiến lược, mà là một câu hỏi hoàn toàn cá nhân. Ánh đèn bàn hắt lên gương mặt anh, làm nổi rõ những đường nét căng thẳng quanh mắt, dấu vết của nhiều đêm mất ngủ liên tiếp.

"Nếu anh chọn phá bỏ tất cả, em có đi cùng anh không?"

Trầm nhìn anh, cảm nhận rõ trọng lượng của câu hỏi đó, một khoảng lặng dài trước khi cô đủ can đảm để trả lời, không phải vì cô không chắc câu trả lời, mà vì cô muốn chắc chắn mình đủ dũng cảm để nói ra nó thành lời. Nhịp tim cô đập nhanh hơn, và cô nghe rõ cả tiếng đồng hồ treo tường của Khôi đếm từng giây trôi qua trong khoảng lặng đó.

"Cho em thêm chút thời gian được không?" Cô cuối cùng cũng nói, giọng run nhẹ. "Không phải vì em không tin anh, hay không tin vào lựa chọn đó. Chỉ là, em cần tự mình đi qua từng con đường một lần nữa, trong đầu, trước khi có thể nói ra câu trả lời mà em thực sự tin, không phải câu trả lời vì em yêu anh."

Khôi gật đầu, không hề tỏ ra thất vọng, ngược lại, ánh mắt anh dịu lại, như càng thêm tôn trọng cô vì sự thận trọng đó, anh đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cô một cách tự nhiên. "Anh hiểu. Đây không phải quyết định nên đưa ra chỉ vì tình cảm."

"Cảm ơn anh vì đã nói thật với em." Trầm nói, siết nhẹ tay anh, giọng cô cũng khàn đi vì xúc động. "Về nỗi sợ của anh, về những gì anh thực sự nghĩ. Điều đó có ý nghĩa với em nhiều hơn anh tưởng."

Họ ngồi lại bên nhau thêm một lúc trong im lặng, không cần thêm lời nào nữa, chỉ có ánh đèn bàn nhỏ soi sáng hai gương mặt đang mang theo cùng một gánh nặng, cùng một câu hỏi lớn chưa có lời đáp cuối cùng.

Hết Chương 76

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 77
← TrướcTiếp →