🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Cuộc gặp với Bách được sắp xếp tại văn phòng An Nguyện, một không gian hiện đại nằm trên tầng cao của một toà nhà văn phòng, khác biệt hoàn toàn với không khí cổ kính của Điện Bà Chúa Gánh. Trầm và Khôi ngồi đối diện Bách qua một chiếc bàn kính lớn, thành phố trải dài phía sau lưng ông ta qua ô cửa kính khổng lồ.

"Tôi khá bất ngờ khi hai người chủ động muốn nghe tôi nói." Bách mở lời, giọng có phần thư giãn hơn mọi lần trước, không còn vẻ thuyết trình chuyên nghiệp thường thấy.

"Chúng tôi muốn hiểu rõ hơn động cơ thật sự của ông." Khôi nói thẳng.

Bách gật đầu, không tỏ ra khó chịu trước sự thẳng thắn đó. Ông ta rót nước cho cả hai, rồi ngồi xuống, giọng chậm rãi hơn, ít tính toán hơn thường lệ.

"Tôi sẽ không phủ nhận, tôi có lợi ích cá nhân trong việc mở rộng An Nguyện." Ông ta bắt đầu. "Nhưng tôi cũng tin thật lòng, mô hình thương mại hoá minh bạch, có giám sát pháp lý bên ngoài, sẽ an toàn hơn một hệ thống nội bộ khép kín, nơi một người có toàn quyền quyết định số phận người khác mà không ai giám sát."

"Ông đang nói về cơ chế nợ vô chủ." Trầm nói.

"Chính xác." Bách gật đầu. "Đó là bằng chứng rõ ràng nhất cho thấy hệ thống hiện tại dễ bị lạm quyền tới mức nào. Nếu có một cơ quan giám sát độc lập, một quy trình minh bạch, những trường hợp như vậy sẽ không thể xảy ra trong bóng tối."

"Nhưng mô hình của ông cũng đòi hỏi mở rộng quy mô, thương mại hoá dữ liệu, biến nỗi đau của người khác thành sản phẩm kinh doanh." Khôi phản bác. "Đó không phải minh bạch, đó chỉ là một hình thức bóc lột khác, tinh vi hơn."

Bách im lặng một lúc, không phản bác ngay như thường lệ. "Cậu có thể đúng một phần. Tôi không phủ nhận mô hình của tôi có những khiếm khuyết. Nhưng ít nhất, nó có cơ chế kiểm tra chéo, có trách nhiệm giải trình trước nhà đầu tư, trước pháp luật. Hệ thống hiện tại của các bạn không có bất kỳ điều gì tương tự."

"Ông từng là nạn nhân của hệ thống này." Trầm nói, giọng nhẹ nhàng hơn, nhớ lại câu chuyện từ người phụ nữ trong căn nhà nhỏ. "Ông nghĩ mô hình của mình sẽ đối xử tốt hơn với những người như bà ấy không?"

Bách khựng lại, ánh mắt anh ta thoáng qua một sự bối rối hiếm hoi. "Tôi... tôi tin là có. Ít nhất, mô hình của tôi sẽ đảm bảo họ được trả công xứng đáng, được công nhận công khai, không bị giấu kín như một bí mật xấu hổ."

"Nhưng ông chưa từng quay lại thăm bà ấy suốt mười lăm năm." Trầm nói thẳng, không né tránh.

Câu nói đó khiến Bách im lặng hẳn, ánh mắt anh ta nhìn xuống bàn, lần đầu tiên trong suốt cuộc trò chuyện, lớp vỏ tự tin của ông ta có vẻ lung lay thật sự.

"Tôi không xin các người tin tôi tốt." Ông ta cuối cùng cũng nói, giọng hiếm khi chân thành tới vậy. "Tôi chỉ xin các người nhìn đúng cái gì đang thật sự nguy hiểm, trước khi quyết định con đường phía trước."

Trầm nhìn ông ta, cảm nhận rõ một sự phức tạp cô chưa từng cho phép mình thừa nhận trước đây. Bách không phải một kẻ ác thuần tuý, cũng không phải một nhà cải cách vô tư. Ông ta là một con người bị giằng xé giữa tham vọng thật và một phần sự thật đáng để lắng nghe, giữa vết thương chưa lành và cách ông ta chọn để né tránh đối diện với nó.

"Nếu chúng tôi chọn một hướng khác, không phải cách của ông, ông sẽ làm gì?" Khôi hỏi, giọng thận trọng.

Bách suy nghĩ một lúc, rồi nhún vai, nụ cười quen thuộc trở lại nhưng nhạt hơn hẳn mọi lần trước. "Tôi sẽ tiếp tục con đường của mình, với hoặc không có sự hợp tác của Nhà Giữ. Nhưng tôi hy vọng, dù các bạn chọn gì, các bạn sẽ nhớ rằng minh bạch và trách nhiệm giải trình không phải kẻ thù của các bạn, dù chúng tới từ một người các bạn không tin tưởng."

Họ rời khỏi văn phòng An Nguyện trong im lặng, cả hai đều cần thời gian để tiêu hoá những gì vừa nghe được, một cuộc trò chuyện phức tạp hơn nhiều so với những gì họ dự đoán trước khi bước vào.

Hết Chương 75

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 76
← TrướcTiếp →