Trầm tỉnh dậy giữa đêm, cổ đau vì ngủ gục trên bàn học, nhưng đầu óc cô lại tỉnh táo lạ thường, như
thể trong giấc ngủ chập chờn đó, mọi mảnh ghép rời rạc cuối cùng đã tự sắp xếp lại thành một hình
dạng rõ ràng hơn.
Cô nhắn tin cho Khôi ngay lập tức, dù đã gần một giờ sáng, hẹn gặp anh sớm nhất có thể. Anh trả lời
ngay, đồng ý gặp vào sáng sớm hôm sau tại phòng cô.
Khi Khôi tới, Trầm đã chuẩn bị sẵn một tờ giấy lớn, trên đó cô viết ra ba hướng đi cụ thể, kết quả
của cả đêm suy nghĩ không ngừng.
"Em nghĩ ra rồi." Cô nói, giọng vẫn còn mệt nhưng đầy quyết tâm, chỉ vào tờ giấy. "Có ba con đường
mình có thể chọn."
Khôi ngồi xuống, chăm chú lắng nghe.
"Đường thứ nhất." Trầm chỉ vào dòng đầu tiên. "Giữ nguyên hệ thống, nhưng cải cách cách phân bổ nghĩa
vụ, công khai toàn bộ sự thật về Nguyền Trắng cho cả hai dòng họ, chia đều gánh nặng theo huyết thống
thực tế thay vì dồn hết lên vài Người Giữ có vía trống hiếm. Giống như ý tưởng em tìm thấy trong ghi
chép cũ đêm qua."
"Đường thứ hai." Cô tiếp tục, giọng trầm xuống. "Em tự nguyện gánh nốt phần nợ Nguyền Trắng còn sót
lại, đủ để hoá đá, chấm dứt hoàn toàn gánh nặng này cho những thế hệ sau, cứu trọn cộng đồng Ngõ
Giữ."
Khôi nhíu mày, rõ ràng không thích phương án này chút nào, nhưng anh không ngắt lời, để cô nói hết.
"Đường thứ ba." Trầm chỉ vào dòng cuối cùng, giọng cô run nhẹ. "Đập bỏ hoàn toàn cơ chế Cân Nguyền,
giải phóng mọi Người Giữ khỏi luật lệ này, bao gồm cả em. Nhưng khối nợ Nguyền Trắng chưa tiêu hết sẽ
mất cơ chế kiểm soát, có thể bung ra không lường trước được hậu quả."
Cả hai ngồi im lặng một lúc, nhìn vào ba dòng chữ đó, cân nhắc trọng lượng của từng lựa chọn.
"Không có đường nào dễ dàng cả." Khôi cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nặng nề.
"Em biết." Trầm gật đầu. "Nhưng em nghĩ, mình không thể tiếp tục trì hoãn thêm nữa. Áp lực từ cộng
đồng, từ ông Bách, và cả từ chính cơ thể em, đều đang thúc ép mình phải quyết định sớm."
"Em còn bao nhiêu vết bùa rồi?" Khôi hỏi, giọng lo lắng.
"Em chưa kiểm tra lại gần đây." Trầm thừa nhận, tay vô thức xoa lên cổ tay trái. "Nhưng em cảm nhận
được, nó đang tăng nhanh hơn trước."
Khôi nắm lấy tay cô, siết chặt. "Dù chọn đường nào, sẽ có người trong Ngõ Giữ này không tha thứ cho
chúng ta. Đó là điều mình cần chấp nhận trước khi bước tiếp."
Trầm gật đầu, nhìn lại ba dòng chữ trên tờ giấy một lần nữa, cảm nhận rõ đây chính là ngã ba đường
lớn nhất trong toàn bộ hành trình họ đã cùng nhau đi qua, và quyết định cuối cùng, dù là gì, sẽ định
hình toàn bộ phần đời còn lại của cả hai.
"Mình chưa cần chọn ngay hôm nay." Khôi nói, sau một lúc im lặng. "Nhưng anh nghĩ mình nên nghe thêm
những người khác trước khi quyết định. Bà nội, ông Bách, cả hai đều có góc nhìn riêng, dù động cơ
khác nhau. Có lẽ trong những góc nhìn đó, có điều gì đó mình chưa nghĩ tới."
"Anh muốn nghe cả ông Bách sao?" Trầm hỏi, hơi ngạc nhiên.
"Anh không tin ông ta." Khôi làm rõ. "Nhưng anh nghĩ, dù động cơ của một người có ích kỷ tới đâu, đôi
khi lý lẽ họ đưa ra vẫn có phần đúng đắn đáng để cân nhắc. Mình không nên bỏ qua một góc nhìn chỉ vì
không thích người đưa ra nó."
Trầm gật đầu, đồng ý với sự thận trọng đó. "Vậy mình lên lịch nói chuyện với từng người, trong vài
ngày tới?"
"Được." Khôi xác nhận, đứng dậy chuẩn bị ra về. "Bắt đầu từ bà nội trước. Anh nghĩ bà xứng đáng được
nói hết những gì bà nghĩ, một cách đầy đủ nhất, trước khi mình đưa ra bất kỳ quyết định nào."
Trầm gấp tờ giấy lại, cất vào ngăn kéo cùng những ghi chép khác, cảm nhận rõ những ngày sắp tới sẽ là
những ngày quan trọng nhất, khó khăn nhất trong toàn bộ hành trình họ đã cùng nhau bước qua.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 74 →