Ngày hôm sau, Trầm và Khôi quyết định đi thăm trực tiếp một vài gia đình trong Ngõ Giữ, không phải
để thuyết phục hay trấn an, mà để thực sự lắng nghe, hiểu rõ hơn hoàn cảnh cụ thể đằng sau những nỗi
sợ đã bùng lên tối qua.
Họ ghé thăm nhà bà Xuân, một cụ già neo đơn sống một mình trong căn phòng nhỏ cuối ngõ, người mà cả
đời chồng con đều đã mất, chỉ còn khoản trợ cấp nhỏ từ Nhà Giữ, vốn dành cho những người từng có
đóng góp lâu năm cho hệ thống dù không trực tiếp là Người Giữ.
"Nếu không có khoản đó, bà không biết sống sao nữa." Bà Xuân nói, tay run run rót nước mời khách.
"Bà già rồi, không làm được gì khác."
Trầm ngồi nghe, cảm nhận rõ sự thật trần trụi của hoàn cảnh này, khác hẳn những con số trừu tượng
trong các cuộc họp chính trị nội bộ. Đây là một con người thật, với nỗi lo thật, không phải một quân
cờ trong ván cờ quyền lực giữa Bà Cả, Bách và những người như cô.
Họ tiếp tục ghé qua nhà một cặp vợ chồng trẻ, người chồng vừa vay vốn từ Nhà Giữ để mở một cửa hàng
sửa xe nhỏ, khoản vay với lãi suất ưu đãi dành riêng cho con em các gia đình gắn bó lâu năm với Ngõ
Giữ.
"Nếu Nhà Giữ giải thể, khoản vay của em có bị đòi lại ngay không?" Người chồng hỏi, giọng lo lắng
không kém bà Xuân, dù hoàn cảnh khác hẳn.
"Chúng tôi chưa có câu trả lời chắc chắn." Khôi đáp thành thật. "Nhưng chúng tôi sẽ đảm bảo không ai
bị đẩy vào cảnh khốn cùng chỉ vì những quyết định người khác đưa ra."
Trên đường về, cả hai đi bộ chậm rãi qua những con ngõ nhỏ quen thuộc, không ai nói nhiều, mỗi người
theo đuổi những suy nghĩ riêng sau những gì vừa chứng kiến.
"Không có phương án nào làm hài lòng tất cả." Trầm nói, phá vỡ sự im lặng. "Dù mình chọn giữ nguyên,
cải cách, hay phá bỏ hoàn toàn, luôn sẽ có người thắng, có người thua."
"Anh biết." Khôi gật đầu, giọng nặng nề. "Đó là điều khiến anh sợ nhất, không phải việc đối đầu với
bà nội hay ông Bách, mà là việc phải chấp nhận rằng bất kỳ lựa chọn nào mình đưa ra cũng sẽ làm tổn
thương ai đó, dù mình không hề muốn vậy."
Họ dừng lại trước cổng Ngõ Giữ, nhìn vào trong, nơi ánh đèn từ những căn nhà nhỏ bắt đầu lên, cuộc
sống thường nhật vẫn tiếp diễn như mọi ngày, không hề hay biết những quyết định lớn lao đang được
cân nhắc có thể thay đổi tất cả trong nay mai.
"Em nghĩ mình còn thiếu điều gì để đưa ra quyết định đúng đắn?" Khôi hỏi, giọng chân thành muốn nghe
ý kiến của cô.
"Em không biết." Trầm thừa nhận. "Nhưng em nghĩ, có lẽ mình cần đọc hết những gì còn lại trong lõi
Sổ Nguyền, tìm hiểu xem có phương án nào đã từng được thử trước đây, dù đã thất bại, cũng có thể cho
mình bài học gì đó."
Tối đó, khi về tới phòng, Trầm mở lại những ghi chép đã sao lại từ lõi Sổ Nguyền, tìm kiếm bất kỳ
manh mối nào về những phương án chưa từng được thử. Cô lật qua từng trang, đối chiếu ngày tháng, tìm
những khoảng thời gian dấu hiệu cho thấy có ai đó, trước cô, đã từng nghĩ tới việc thay đổi hệ thống.
Cô tìm thấy một vài dòng ghi chú rời rạc, không rõ tác giả, đề cập tới một cuộc thảo luận nội bộ nào
đó khoảng mười lăm năm trước, bàn về việc "phân bổ lại nghĩa vụ theo tỷ lệ huyết thống thực tế" thay
vì dồn hết lên vài Người Giữ có vía trống hiếm. Nhưng ghi chú dừng lại đột ngột, không có kết luận
nào được ghi lại, như thể cuộc thảo luận đó đã bị bỏ dở giữa chừng vì một lý do không được nêu ra.
Cô ghi chú lại phát hiện này, một hạt giống hy vọng nhỏ nhoi rằng có lẽ, đâu đó trong quá khứ, đã
từng có người nghĩ tới một con đường trung dung, không phải giữ nguyên hoàn toàn, cũng không phải
phá bỏ tất cả. Cô đọc tới khi mí mắt nặng trĩu vì buồn ngủ, cuối cùng thiếp đi ngay trên bàn học, tay
vẫn còn giữ nguyên cây bút đang viết dở dòng ghi chú cuối cùng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 73 →