🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tối hôm đó, một cuộc họp không chính thức được tổ chức ngay tại sân nhỏ trước Điện Bà Chúa Gánh,

không do Nhà Giữ triệu tập mà tự phát từ chính những gia đình sống trong Ngõ Giữ, những người đã

nghe đủ tin đồn và giờ muốn có câu trả lời trực tiếp.

Trầm và Khôi có mặt, đứng ở một góc, không phải với tư cách người chủ trì mà như những người bị chất

vấn, dù chưa ai chính thức cáo buộc họ điều gì.

"Tôi nghe nói hai người đang định phá bỏ cả hệ thống này." Một người đàn ông trung niên, chủ một cửa

hàng tạp hoá nhỏ, lên tiếng đầu tiên, giọng đầy lo lắng. "Nếu vậy, gia đình tôi sống bằng gì? Cả đời

tôi chỉ biết làm việc liên quan tới Nhà Giữ, không có nghề nào khác."

"Chúng tôi chưa quyết định làm gì cả." Khôi đáp, giọng cố giữ bình tĩnh. "Chúng tôi chỉ đang tìm

hiểu sự thật."

"Sự thật để làm gì, nếu nó chỉ khiến mọi thứ sụp đổ?" Một phụ nữ khác chen vào, giọng gay gắt. "Con

tôi đang học đại học nhờ khoản hỗ trợ từ Nhà Giữ. Nếu hệ thống này biến mất, nó có phải bỏ học

không?"

Tiếng xì xào đồng tình vang lên khắp đám đông, nhiều gương mặt lo âu hướng về phía Trầm và Khôi, chờ

đợi một câu trả lời có thể xoa dịu nỗi sợ đang lan rộng.

Một cụ già, người Trầm nhận ra từng là khách quen tại quầy cân nhiều năm trước, chống gậy bước lên

phía trước, giọng run rẩy nhưng đầy sức nặng.

"Cô muốn đúng cho riêng cô, hay đúng cho cả ba trăm người ở đây?" Cụ hỏi thẳng, ánh mắt nhìn thẳng

vào Trầm, không né tránh.

Câu hỏi đó khiến Trầm chững lại, không tìm được câu trả lời ngay lập tức. Cô nhìn quanh đám đông,

thấy những gương mặt quen thuộc, những người đã sống cạnh cô suốt bao năm, giờ đây nhìn cô với ánh

mắt vừa lo sợ vừa gần như trách móc, như thể cô đang định đơn phương quyết định số phận của tất cả

bọn họ.

"Con không muốn ai phải chịu thiệt vì những gì con làm." Trầm nói, giọng run nhưng cố giữ vững. "Con

chỉ nghĩ, mọi người xứng đáng được biết sự thật, về nơi mình đang sống, về những gì thực sự đang diễn

ra đằng sau."

"Sự thật không nuôi sống được ai cả." Người đàn ông chủ cửa hàng tạp hoá nói, giọng cứng rắn. "Tiền

mới nuôi sống được gia đình tôi."

Trầm không có câu trả lời nào đủ sức thuyết phục trước lý lẽ thực tế và trần trụi đó. Cô đứng lặng,

cảm nhận rõ lần đầu tiên, sức nặng đạo đức của những gì cô đang theo đuổi không còn là một khái niệm

trừu tượng, mà là những gương mặt cụ thể, những nỗi sợ cụ thể, đang đứng ngay trước mặt cô, chờ đợi

một câu trả lời cô chưa thể đưa ra.

Khôi bước lên, đứng cạnh cô, giọng anh cất lên, cố gắng trấn an đám đông. "Tôi xin hứa, bất kỳ quyết

định nào được đưa ra, cũng sẽ tính tới lợi ích của tất cả mọi người trong Ngõ Giữ, không chỉ riêng

của tôi hay của Trầm."

"Lời hứa của người thừa kế Nhà Giữ." Người phụ nữ ban nãy nói, giọng mỉa mai. "Chúng tôi đã nghe

nhiều lời hứa như vậy suốt bao năm qua rồi."

Không khí căng thẳng thêm, một vài người bắt đầu lớn tiếng tranh luận với nhau, chia thành nhiều

luồng ý kiến khác nhau: có người ủng hộ duy trì nguyên trạng, có người tò mò muốn biết sự thật bất

kể hậu quả, có người chỉ đơn giản muốn mọi thứ yên ổn như trước khi có bất kỳ xáo trộn nào xảy ra.

Bà Cả, đứng từ xa quan sát toàn bộ diễn biến mà không can thiệp, cuối cùng cũng bước ra, giọng bà

vang lên đủ để cắt ngang mọi tiếng ồn ào.

"Mọi người về nghỉ đi." Bà nói, giọng vẫn giữ được uy quyền quen thuộc dù có phần mệt mỏi hơn hẳn.

"Chưa có quyết định nào được đưa ra cả. Khi nào có, Nhà Giữ sẽ thông báo chính thức tới từng gia

đình."

Đám đông dần giải tán, dù không khí lo lắng vẫn còn vương lại rất lâu sau đó, để lại Trầm đứng giữa

sân Điện trống trải, cảm giác gánh nặng trách nhiệm giờ đây đè nặng lên vai cô hơn bao giờ hết.

Hết Chương 71

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 72
← TrướcTiếp →