🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Giữa lúc không khí Ngõ Giữ còn chưa hết xáo động sau bài phát biểu của Bách, một người phụ nữ trẻ lạ

mặt xuất hiện, dáng vẻ lạc lõng giữa khung cảnh cổ kính và đám đông đang bàn tán ồn ào. Cô mặc một bộ

đồ công sở giản dị, tay xách một túi trái cây, rõ ràng không quen thuộc với không gian này.

Trầm, vẫn đang đứng gần đó chờ tin nhắn từ Khôi, tình cờ chứng kiến người phụ nữ hỏi thăm đường tới

văn phòng Thầy Tứ từ một người qua đường. Có điều gì đó trong gương mặt cô gái khiến Trầm khựng lại,

một nét quen thuộc mơ hồ cô không thể gọi tên ngay lập tức.

Cô lặng lẽ đi theo một đoạn, đủ xa để không gây chú ý, nhưng đủ gần để quan sát. Người phụ nữ trẻ tìm

tới đúng văn phòng Thầy Tứ, gõ cửa, và khi ông mở cửa ra, gương mặt ông sững lại trong một khoảnh

khắc đầy bất ngờ lẫn xúc động.

"Con tới thăm bố mà không báo trước." Cô gái nói, giọng vui vẻ, hoàn toàn không nhận ra bất kỳ điều

gì bất thường trong phản ứng của cha mình. "Lâu rồi con chưa ghé, sợ bố quên mặt con mất."

"Sao mà quên được." Thầy Tứ đáp, giọng nghẹn lại, kéo con gái vào phòng, ánh mắt ông không kìm được

liếc nhìn quanh, kiểm tra xem có ai để ý không.

Trầm đứng lặng ngoài hành lang, tim đập nhanh khi nhận ra: đây chính là con gái Thầy Tứ, người mà ông

từng kể, người đã suýt chết năm bốn tuổi, được cứu sống nhờ một Người Giữ vô danh gánh hộ lời nguyền,

đổi lấy cả một cuộc đời tự do bị giam giữ trong Ngõ Giữ.

Cô đứng đó một lúc, không dám tới gần hơn, chỉ lắng nghe những mảnh hội thoại vọng ra qua khe cửa hé

mở.

"Bố làm việc ở đây lâu chưa?" Giọng cô gái vang lên, hồn nhiên không chút nghi ngờ. "Sao trông bố

nặng nề vậy, dạo này có chuyện gì à?"

"Không có gì đâu con." Thầy Tứ đáp, giọng cố giữ vẻ bình thường. "Chỉ là công việc dạo này hơi nhiều

thôi."

"Bố nhớ giữ sức khoẻ đấy. Con mang ít trái cây biếu bố này." Cô gái nói, tiếng túi ni lông sột soạt

vang lên. "À, con quên chưa tự giới thiệu với mọi người ở đây, con là Yên, con gái bố."

Trầm nghe thấy cái tên đó, khắc sâu nó vào đầu: Ngô Thị Yên. Một cái tên bình thường, thuộc về một cô

gái hoàn toàn bình thường, không hề hay biết mình đang mang trên vai một món nợ vô hình, một cái giá

đã được trả bằng cả cuộc đời của một người xa lạ, chỉ để cô có thể sống tới ngày hôm nay, mang trái

cây tới thăm cha mình như bao người con khác.

Trầm lặng lẽ rời đi, lòng nặng trĩu trước sự vô tội tuyệt đối của người con gái ấy, và trước gánh

nặng bí mật mà Thầy Tứ vẫn đang một mình gánh chịu suốt bao năm qua, ngay cả trong khoảnh khắc hạnh

phúc hiếm hoi khi được gặp lại con gái mình.

Cô đi ra tới sân Điện, ngồi xuống một bậc thềm vắng, cố sắp xếp lại những suy nghĩ đang rối bời

trong đầu. Yên là hình ảnh cụ thể nhất của cái giá mà hệ thống này đòi hỏi, một cuộc sống bình yên

được xây trên sự hy sinh thầm lặng của một người khác, người mà chính Yên còn chẳng biết tên.

Cô tự hỏi, liệu có bao nhiêu người khác ngoài kia, đang sống những cuộc đời bình thường, hạnh phúc,

mà không hề hay biết đằng sau đó là một Người Giữ nào đó đã âm thầm trả giá thay họ. Con số đó, nếu

tính đủ suốt hơn hai mươi năm Nhà Giữ tồn tại, có lẽ lớn hơn nhiều so với những gì Trầm từng hình

dung.

Điện thoại cô rung lên, tin nhắn từ Khôi báo đã có mặt ở điểm hẹn. Trầm đứng dậy, phủi bụi quần áo,

mang theo hình ảnh Yên cùng cái tên vừa biết được, một mảnh ghép mới, đau đớn nhưng cần thiết, để

thêm vào bức tranh toàn cảnh cô vẫn đang cố gắng hoàn thiện từng ngày.

Hết Chương 70

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 71
← TrướcTiếp →