Tin đồn về việc Trầm và Khôi tiếp cận khu vực lõi Sổ Nguyền lan nhanh hơn cả hai dự tính. Chỉ ba
ngày sau khi bị một Quản Giá cấp thấp bắt gặp, tin tức đã tới tai Bách, kèm theo không ít suy diễn
thêm thắt qua nhiều lớp truyền miệng.
Sáng đó, khi Trầm ra sân Điện chuẩn bị cho ca làm việc, cô thấy một đám đông nhỏ đã tụ tập, trong đó
có Bách đứng giữa, đang nói chuyện với vẻ bình tĩnh nhưng đầy sức nặng, thu hút sự chú ý của không
ít Người Giữ và cả vài người dân sống trong Ngõ Giữ tình cờ đi ngang qua.
"Tôi không tới đây để gây rối." Bách nói, giọng đủ lớn để mọi người xung quanh nghe rõ. "Tôi chỉ
muốn mọi người biết một sự thật quan trọng về cách hệ thống này thực sự vận hành."
Trầm đứng lại từ xa, cảm giác bất an dâng lên khi thấy hướng đi của cuộc trò chuyện này.
"Trong Sổ Nguyền, có những khoản nợ được gọi là 'nợ vô chủ'." Bách tiếp tục, giọng rành mạch như đang
thuyết trình trước một hội đồng. "Đó là những phần nguyền chưa từng có ai đứng tên nhận trách nhiệm
chính thức, và theo luật lệ nội bộ, chỉ có Bà Cả mới có toàn quyền quyết định gán những khoản nợ đó
cho bất kỳ Người Giữ nào bà chọn, không cần giải thích lý do."
Tiếng xì xào nổi lên trong đám đông. Một vài Người Giữ khác, những người Trầm quen mặt, trao đổi ánh
mắt lo lắng với nhau.
"Ông đang nói dối để gây hoang mang." Một Quản Giá lớn tuổi lên tiếng phản bác. "Cơ chế đó chỉ áp
dụng trong những trường hợp đặc biệt hiếm hoi."
"Vậy ông có thể cho tôi biết, trong ba mươi năm qua, đã có bao nhiêu khoản nợ như vậy được gán, và
gán cho ai không?" Bách hỏi ngược lại, giọng sắc bén. "Nếu nó thực sự hiếm hoi và minh bạch, câu trả
lời phải rất đơn giản."
Vị Quản Giá lớn tuổi im lặng, không có câu trả lời ngay, một sự im lặng khiến đám đông càng thêm
hoang mang.
"Đây chính xác là vấn đề tôi muốn chỉ ra." Bách nói tiếp, giọng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh nhưng đầy tính
toán. "Một hệ thống không ai giám sát được, nơi một người có toàn quyền quyết định số phận của bất
kỳ ai, dựa trên những tiêu chí không ai biết rõ. Đó chính là lý do tôi tin, mô hình minh bạch hoá tôi
đề xuất là cần thiết hơn bao giờ hết."
Một người trong đám đông, giọng run rẩy vì lo lắng, hỏi lớn: "Vậy ai đã từng bị gán những khoản nợ
đó? Có phải người thân của tôi không?"
Không ai trả lời được câu hỏi đó ngay lập tức, và sự im lặng kéo dài đó, hơn bất kỳ lời giải thích
nào, càng khiến niềm tin vốn có của mọi người vào sự minh bạch của Nhà Giữ lung lay dữ dội.
Trầm đứng nhìn cảnh tượng đó, đây là lần đầu tiên chính cô nghe tới khái niệm "nợ vô chủ", và cô cảm
nhận rõ Bách đã tìm ra đúng điểm yếu chí mạng nhất của hệ thống, một góc khuất ngay cả cô, một Người
Giữ đã làm việc nhiều năm, cũng chưa từng được biết tới, để công khai gieo rắc nghi ngờ, biến chính
sự thiếu minh bạch đó thành vũ khí phục vụ cho tham vọng riêng của ông ta.
Cô len lỏi qua đám đông, tìm cách tiếp cận gần hơn, cố lắng nghe thêm chi tiết. Một vài Người Giữ
khác quay sang hỏi nhau, giọng hoang mang thật sự, không phải chỉ để hùa theo đám đông.
"Có ai biết trang cuối của Sổ Nguyền ghi gì không?" Một Giữ Nhì trẻ tuổi hỏi, giọng run. "Nghe nói
đó là nơi ghi những khoản nợ không ai đứng tên."
Trầm giật mình khi nghe câu hỏi đó, nhớ lại trang giấy ướt mực không bao giờ khô mà cô và Khôi từng
chạm phải trong lõi Sổ Nguyền, nhớ lại cơn đau nhói và nét bùa mới bất ngờ xuất hiện trên tay cô ngay
sau đó. Cô chưa từng nối kết hai sự việc đó lại với nhau, nhưng giờ đây, nghe Bách nhắc tới khái niệm
này công khai, mọi thứ bắt đầu khớp lại theo một cách khiến cô lạnh sống lưng.
Cô tìm cách rời khỏi đám đông, nhắn tin ngay cho Khôi, yêu cầu gặp gấp. Có lẽ trang giấy trống đó
không đơn thuần chỉ là một bí ẩn kỳ lạ, mà chính là bằng chứng vật lý cho cơ chế Bách vừa phơi bày
trước toàn thể cộng đồng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 70 →