Chiều muộn, Trầm cuối cùng cũng nhắn lại cho Khôi, hẹn gặp anh ở quán nước quen thuộc. Khi cô tới,
anh đã ngồi sẵn, gương mặt cũng mang vẻ mệt mỏi không kém, rõ ràng anh cũng đã trải qua một ngày dài
suy nghĩ không kém gì cô.
"Em ổn không?" Anh hỏi, ánh mắt lo lắng quét qua gương mặt cô.
"Ổn hơn sáng nay một chút." Trầm ngồi xuống, thở dài. "Em đã đọc lại cuốn sổ của mẹ cả buổi sáng.
Em nghĩ, dù sự thật có nặng nề tới đâu, em cũng cần học cách sống cùng nó, thay vì để nó nhấn chìm
mình."
Khôi gật đầu, nắm lấy tay cô. "Anh cũng nghĩ nhiều về việc này. Về việc mình nên làm gì tiếp theo."
"Mình sẽ không giữ bí mật này cho riêng mình, đúng không?" Trầm hỏi, dù cô đã biết câu trả lời.
"Đúng vậy. Nhưng anh nghĩ mình cũng chưa nên công khai ngay." Khôi nói, giọng thận trọng. "Sự thật
này quá lớn, quá nhạy cảm. Nếu công bố vội vàng, không chỉ gây tổn thương cho những người thuộc dòng
họ Đặng, mà còn có thể khơi lại oán hận cũ giữa hai dòng họ, những người đã sống cạnh nhau yên ổn
suốt bao năm qua mà không biết gốc gác thù hằn này."
"Vậy mình cần thời gian để hiểu rõ hơn hậu quả trước khi hành động." Trầm gật đầu, đồng ý với sự
thận trọng đó. "Và cần tìm hiểu thêm, xem còn phần nào của sự thật mà mình chưa biết tới."
"Đúng vậy." Khôi siết chặt tay cô. "Mình đã đi được một chặng đường dài, nhưng anh nghĩ vẫn còn
nhiều điều nữa đang chờ được khám phá, đặc biệt là về cách hệ thống này vận hành thực tế, về những gì
Bà Cả và những người trước bà đã quyết định làm với sự thật này qua nhiều thế hệ."
Điều đáng chú ý nhất, Trầm nhận ra, mối quan hệ giữa cô và Khôi, thay vì rạn nứt trước sự thật về gốc
gác đối nghịch của hai dòng họ, lại trở nên gắn kết hơn. Cả hai giờ đây cùng mang một phần trách
nhiệm không do mình chọn, cùng đứng trước một lựa chọn lớn lao không ai trong họ từng chuẩn bị tinh
thần để đối diện khi còn nhỏ.
"Cảm ơn anh vì đã không nhìn em khác đi." Trầm nói, giọng nhỏ nhưng chân thành.
"Sao anh phải nhìn em khác đi?" Khôi hỏi lại, ngạc nhiên thật sự. "Em không phải là ông Đặng Văn
Thành. Em chỉ là em, một người đang cố gắng làm điều đúng đắn trong hoàn cảnh mình không hề chọn
lựa."
"Nhưng nếu là anh, biết rằng dòng họ Đỗ của anh mới là bên chịu oan uổng suốt bao năm qua, anh có
thấy oán trách dòng họ Đặng không?" Trầm hỏi, ánh mắt dò xét, như muốn biết câu trả lời thật lòng
nhất có thể.
Khôi suy nghĩ một lúc trước khi trả lời, không vội vàng đưa ra một câu an ủi sáo rỗng. "Có lẽ, nếu
biết chuyện này từ hồi nhỏ, khi chưa hiểu rõ mọi thứ, anh sẽ oán trách. Nhưng giờ đây, khi đã thấy
được cả một hệ thống được dựng lên từ chính oán hận đó, anh nghĩ oán trách chỉ khiến vòng lặp này
tiếp diễn thêm một thế hệ nữa. Mình cần một cách khác để đối diện với nó."
"Cách khác là gì?"
"Anh chưa biết chính xác." Anh thừa nhận, lắc đầu nhẹ. "Nhưng anh nghĩ, có lẽ nó bắt đầu từ việc
không để sự thật này định nghĩa em là ai, giống như cách anh không để việc bà nội thuộc dòng họ Đỗ
định nghĩa mọi quyết định của anh."
Trầm gật đầu, cảm thấy phần nào được an ủi bởi câu trả lời chân thành đó, dù trong lòng vẫn còn
nguyên vẹn gánh nặng của sự thật vừa phát hiện.
Họ rời quán nước khi trời đã sập tối, cùng đi bộ về hướng Ngõ Giữ. Khi họ vừa bước ra khỏi khu vực
hành lang dẫn tới lõi Sổ Nguyền trước đó vài ngày, không để ý rằng một trong những Quản Giá cấp thấp
của Nhà Giữ đã nhìn thấy họ rời đi từ hướng đó, ánh mắt người này đầy nghi hoặc, dõi theo bóng hai
người cho tới khi khuất hẳn sau góc tường, trước khi quay người bước nhanh về phía văn phòng hành
chính.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 69 →