🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Ba ngày sau, trong lúc lục soát kỹ hơn các kệ đá trong căn phòng hình tròn, Khôi phát hiện một ngăn

nhỏ khuất phía sau một trong những cuốn sổ cũ, gần như không thể nhận ra nếu không tình cờ làm rơi

cuốn sổ đó xuống đất.

"Trầm, lại đây!" Anh gọi, giọng gấp gáp.

Trầm chạy tới, nhìn vào ngăn nhỏ anh vừa phát hiện, thấy một mảnh giấy gấp làm tư, đã ố vàng nhưng

còn nguyên vẹn, khác hẳn với những trang giấy dày trong cuốn sổ chính. Nét cắt ở một cạnh mảnh giấy

khớp hoàn hảo với đường xé họ từng thấy trong cuốn sổ gốc.

"Là nó." Trầm thì thầm, tay run khi cầm mảnh giấy lên.

Cô mở nó ra cẩn thận, nét chữ bên trong đúng là giọng văn cá nhân họ từng thấy, đậm nét, đầy cảm

xúc, tiếp nối trực tiếp từ đoạn văn bị cắt ngang trước đó.

*"...ta đã đứng đó đêm hôm ấy, trước điện làng, chứng kiến ông Đặng Văn Thành, trưởng họ Đặng, bước

ra trước toàn thể dân làng, chỉ thẳng vào ông Đỗ Văn Khang, trưởng họ Đỗ, buông lời thề độc đầu

tiên, đổ lỗi cho dòng họ Đỗ đã 'phạm tới thần linh' khiến làng hứng chịu tai ương."*

Trầm ngừng đọc, tim đập thình thịch. "Họ Đặng... thề trước."

Khôi im lặng, gương mặt anh cũng trắng bệch, dù đây không phải dòng họ của anh.

Cô tiếp tục đọc, giọng run rẩy hơn theo từng dòng.

*"Không có bằng chứng nào cho việc họ Đỗ đã làm gì sai. Đó chỉ là một lời buộc tội trong cơn tuyệt

vọng, khi ông Thành cần một ai đó để đổ lỗi cho nỗi đau mất đi hai người con trong trận dịch. Nhưng

lời thề độc đó, một khi đã buông ra trước điện làng, không thể rút lại. Ông Khang, bị dồn vào thế

không còn lựa chọn, buộc phải thề độc đáp trả, không phải vì tin vào lời buộc tội, mà vì danh dự

dòng họ không cho phép ông im lặng chịu nhục.*

*Từ đó, oán hận giữa hai dòng họ mới thực sự bùng phát, kéo theo cả làng vào một vòng xoáy thù hằn

không lối thoát, dồn tụ thành khối nợ khổng lồ mà tới nay vẫn chưa ai gánh hết."*

Trầm buông mảnh giấy xuống bàn, hai tay run rẩy ôm lấy đầu. "Vậy là... họ Đặng mới là bên gây ra tất

cả. Không phải hai dòng họ cùng có lỗi ngang nhau như Sổ Nguyền chính thức vẫn kể."

"Trầm..." Khôi định nói gì đó an ủi, nhưng không tìm được lời nào đủ sức xoa dịu cú sốc cô đang trải

qua.

"Mẹ em, con cháu của chính người đã châm ngòi cho toàn bộ thảm hoạ này, lại phải gánh hộ món nợ đó

suốt mười bảy năm, rồi hoá đá." Trầm nói, giọng nghẹn lại, nước mắt bắt đầu trào ra. "Và giờ tới

lượt em."

Cô ngồi sụp xuống ghế, cả người run lên vì một cơn xúc động quá lớn để có thể kìm nén, khi toàn bộ

câu chuyện cô vẫn tin về mẹ mình, về chính mình, giờ đây sụp đổ hoàn toàn trước một sự thật cô chưa

từng chuẩn bị tinh thần để đón nhận.

Khôi quỳ xuống bên cạnh, ôm lấy cô, không nói gì, chỉ để cô khóc trong vòng tay mình. Anh cảm nhận

được cơ thể cô run lên từng đợt, những tiếng nấc nghẹn bị kìm nén không thể thoát ra trọn vẹn.

"Bà anh biết chuyện này bao lâu rồi?" Khôi cuối cùng cũng lên tiếng, giọng anh cũng run không kém,

dù vì lý do khác. "Nếu tài liệu này đã nằm trong lõi Sổ Nguyền từ đầu, bà chắc chắn đã đọc qua, đã

biết rõ."

"Vậy suốt bao nhiêu năm, bà vẫn để mẹ em, để em, tin rằng mình là nạn nhân thuần khiết." Trầm nói,

giọng đầy phẫn nộ xen lẫn đau đớn. "Trong khi thực ra, gia đình em mới là bên đã châm ngòi cho tất

cả."

"Có lẽ bà nghĩ, biết sự thật đó sẽ chỉ khiến mọi thứ tệ hơn." Khôi nói, dù giọng anh cũng không hoàn

toàn tin vào lời biện hộ đó. "Nhưng điều đó không thay đổi việc bà đã tước đi quyền được biết sự thật

của chính những người đang phải trả giá cho nó."

Trầm ngẩng lên, lau nước mắt, ánh mắt cô giờ đây mang một sự cứng rắn mới, pha trộn giữa đau đớn và

một quyết tâm đang dần hình thành. "Em cần biết, liệu còn ai khác trong dòng họ Đặng biết về chuyện

này không. Liệu mẹ em, khi tự nguyện ra giữ năm mười tám tuổi, có biết mình đang gánh hộ món nợ do

chính tổ tiên mình gây ra, hay bà cũng bị lừa dối như em."

"Mình sẽ tìm ra." Khôi nói, siết chặt tay cô. "Dù phải lật tung mọi trang giấy còn lại trong căn

phòng này."

Họ ngồi lại đó thêm một lúc lâu, giữa những kệ đá cổ kính chứa đựng bí mật của cả một hệ thống, ánh

đèn pin dần yếu đi, nhưng không ai muốn rời khỏi nơi này ngay, như thể ở lại thêm một chút sẽ giúp

họ chuẩn bị tinh thần tốt hơn cho những gì còn phải đối diện phía trước.

Hết Chương 66

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 67
← TrướcTiếp →