Một buổi tối, sau nhiều giờ tìm kiếm không có kết quả thêm, Trầm và Khôi ngồi lại trong phòng cô,
mệt mỏi nhưng vẫn chưa muốn dừng lại. Cuốn sổ tay của mẹ Trầm, cùng vài ghi chép họ thu thập được từ
lõi Sổ Nguyền, trải đầy trên bàn học nhỏ.
"Em nghĩ trang giấy bị mất đó viết gì?" Trầm hỏi, giọng trầm ngâm, mắt nhìn ra cửa sổ tối.
Khôi im lặng một lúc, rồi thở dài. "Anh không biết. Nhưng anh có một linh cảm không tốt."
"Linh cảm gì?"
"Rằng nó sẽ xác nhận điều gì đó khiến một trong hai chúng ta phải nhìn nhận lại hoàn toàn về gia
đình mình." Anh nói, giọng nặng nề. "Có lẽ là gia đình em. Có lẽ là gia đình anh. Anh không chắc
mình đã sẵn sàng cho cả hai khả năng đó."
Trầm nhìn anh, cảm nhận được sự lo lắng thật sự trong giọng nói ấy. "Em cũng sợ. Nhưng em nghĩ, dù
sự thật có là gì, mình vẫn cần biết nó, đúng không?"
"Đúng vậy." Khôi gật đầu, nhưng ánh mắt anh vẫn còn nặng trĩu. "Chỉ là, một khi đã biết, sẽ không
còn cách nào để quay lại nhìn mọi thứ như trước nữa."
Họ ngồi im lặng một lúc, không ai vội vàng phá vỡ khoảng lặng đó. Trầm với tay, nắm lấy bàn tay
Khôi, siết nhẹ.
"Dù sự thật có ra sao, em vẫn sẽ ở đây." Cô nói, giọng chắc chắn. "Không phải vì em là mẹ của ai
hay con của ai, mà vì chính con người anh, người em đã dần hiểu qua từng tháng qua."
Khôi nhìn cô, một nụ cười nhẹ nhõm thoáng qua trên gương mặt vốn đang căng thẳng. "Cảm ơn em. Anh
cũng vậy, dù em có là hậu duệ của bất kỳ dòng họ nào, điều đó không thay đổi những gì anh cảm nhận
về em."
Họ ngồi cạnh nhau thêm một lúc, không nói thêm gì về Sổ Nguyền hay Nguyền Trắng, chỉ đơn giản là ở
bên nhau, tận hưởng khoảnh khắc yên bình trước khi phải đối diện với một sự thật có thể thay đổi mọi
thứ.
"Dù là gì, em cũng muốn tự tay lật trang đó." Trầm nói, giọng run nhưng kiên định, khi họ chuẩn bị
đứng dậy để tiếp tục công việc còn dang dở. "Em không muốn ai khác đọc nó trước, kể cả anh."
Khôi gật đầu, tôn trọng mong muốn đó. "Được. Khi nào tìm thấy, em sẽ là người đầu tiên đọc nó."
Trước khi rời đi, Khôi nán lại thêm một lúc, nhìn quanh căn phòng nhỏ của Trầm, ánh mắt dừng lại ở
bộ móng vẽ tay của Sen đặt trên kệ sách, ở tấm gương treo lệch trên tường, ở tất cả những vật dụng
giản dị làm nên cuộc sống của cô suốt bao năm qua.
"Em biết không, có những lúc anh ước mình được sống một cuộc đời đơn giản như thế này." Anh nói,
giọng nhẹ nhàng nhưng chân thật. "Không phải vì nó dễ dàng, anh biết em đã trải qua bao nhiêu khó
khăn. Chỉ là, nó có vẻ chân thật hơn cuộc sống anh vẫn sống, nơi mọi thứ đều được tính toán, sắp
đặt sẵn từ trước khi anh kịp có ý kiến."
"Cuộc sống của em cũng chẳng phải do em chọn hoàn toàn." Trầm đáp, giọng có chút mỉa mai nhẹ nhàng.
"Nhưng em hiểu ý anh. Có lẽ ai cũng ước mình được sống một cuộc đời khác, ít nhất là vào những lúc
mệt mỏi nhất."
"Có lẽ vậy." Khôi cười nhẹ, đứng dậy chuẩn bị ra về. "Nhưng ít nhất, giờ đây mình có nhau trong cuộc
đời không do ai trong hai đứa mình chọn này. Với anh, điều đó cũng đáng giá không kém."
Trầm tiễn anh ra tới cửa, đứng nhìn theo bóng anh khuất dần trong bóng tối hành lang khu tập thể,
lòng vừa ấm áp vừa nặng trĩu trước những gì cả hai sắp phải đối diện trong những ngày tới.
Cô đóng cửa lại, quay vào phòng, ngồi xuống bên bàn học, nhìn những trang ghi chép còn dang dở. Dù
mệt mỏi, cô vẫn không thể ngừng suy nghĩ về trang giấy bị mất, về những gì nó có thể chứa đựng. Cô
tắt đèn, quyết định sẽ nghỉ ngơi thật sự đêm nay, để dành sức cho những ngày tìm kiếm còn lại phía
trước, dù trong lòng vẫn còn nguyên vẹn một nỗi bất an chưa gọi tên được.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 66 →