Những ngày sau đó, Trầm và Khôi tìm mọi cơ hội rảnh rỗi để quay lại khu vực lõi, mang theo giấy bút
để ghi chép lại nội dung cuốn sổ gốc, không dám mang nó ra khỏi căn phòng hình tròn vì sợ gây chú ý
hoặc làm hỏng những trang giấy quý giá và mong manh.
Họ chia công việc: Khôi đọc và ghi chép những trang đầu, phần lịch sử tổng quan về làng Yên Trù
trước cả khi Nguyền Trắng xảy ra, còn Trầm tập trung vào những trang liên quan trực tiếp tới sự kiện
năm 1986.
Những trang đầu tiên xác nhận phần lớn những gì Bà Cả đã kể: ba năm hạn hán liên tiếp, trận dịch sốt
đỏ cướp đi gần một phần năm dân làng, không khí tuyệt vọng bao trùm khắp nơi. Nhưng khác với lời kể
của Bà Cả, cuốn sổ gốc mô tả chi tiết hơn nhiều, với những đoạn văn giàu cảm xúc, đôi khi mang tính
cá nhân rõ rệt, như thể người viết đã đích thân chứng kiến những sự kiện đó.
"Có hai giọng viết khác nhau." Trầm nhận xét, sau khi đọc kỹ vài trang liên tiếp. "Một giọng khô
khan, chính thức, giống hệt cách Sổ Nguyền vẫn được trích dẫn trong các buổi đào tạo. Nhưng xen giữa
đó là một giọng khác, cá nhân hơn, đôi khi như đang tranh luận với chính giọng kia."
Khôi cúi xuống xem những đoạn Trầm chỉ ra, gật đầu đồng tình. "Có vẻ như có ít nhất hai người biên
soạn cuốn sổ này, cách nhau về thời gian, và người sau không hoàn toàn đồng ý với cách người trước
kể lại câu chuyện."
Họ tiếp tục đọc, tìm kiếm đoạn văn mô tả trực tiếp về lời thề độc giữa hai dòng họ, phần quan trọng
nhất mà cả hai đều nóng lòng muốn biết. Càng đọc, họ càng nhận ra phiên bản chính thức, giọng văn
khô khan kia, luôn mô tả sự việc theo hướng "cả hai dòng họ cùng có lỗi", "không ai đúng hoàn toàn
sai hoàn toàn", một cách kể có chủ đích làm mờ đi trách nhiệm cụ thể.
Nhưng ở một trang giữa cuốn sổ, giọng văn thứ hai, cá nhân hơn, bắt đầu xuất hiện dày đặc hơn, như
thể người viết không thể kìm nén được sự bất bình của mình trước cách kể chính thức.
"Đây rồi." Khôi dừng lại ở một đoạn, giọng anh căng thẳng. "Đọc đoạn này đi."
Trầm cúi xuống, đọc theo hướng anh chỉ, những dòng chữ viết bằng nét mực đậm hơn, như người viết đã
ấn bút mạnh hơn bình thường vì cảm xúc dồn nén.
*"Sự thật không đơn giản như những gì đã được ghi lại chính thức. Ta biết rõ, vì chính ta đã đứng đó
đêm hôm ấy, trước điện làng, chứng kiến..."*
Đoạn văn dừng đột ngột ở đó, phần tiếp theo bị mất, có lẽ do trang giấy đã bị hư hại theo thời gian
hoặc bị ai đó cố tình xé đi từ rất lâu trước.
"Còn nữa không?" Trầm hỏi, giọng hồi hộp.
Khôi lật sang trang kế tiếp, cả hai cùng dán mắt vào từng dòng chữ, tìm kiếm phần tiếp nối của câu
chuyện dang dở đó. Nhưng trang kế tiếp lại quay về giọng văn chính thức khô khan, như thể phần bị
mất đã cắt đứt hoàn toàn mạch kể của giọng văn cá nhân kia, không để lại dấu vết nào khác.
"Bị mất đúng chỗ quan trọng nhất." Trầm thở dài, thất vọng. "Không thể nào là trùng hợp."
"Anh cũng nghĩ vậy." Khôi lật lại vài trang trước đó, xem xét kỹ hơn phần rìa sách nơi trang bị mất,
nhận ra một đường xé không đều, có vẻ được thực hiện cẩn thận chứ không phải hư hại tự nhiên theo
thời gian. "Ai đó đã cố tình xé trang này đi, từ rất lâu trước, và giấu nó ở một nơi khác."
"Vậy phần còn thiếu có thể vẫn còn tồn tại đâu đó?"
"Có thể." Khôi gật đầu, ánh mắt loé lên hy vọng. "Nếu người xé trang này không muốn phá huỷ hoàn
toàn sự thật, mà chỉ muốn giấu nó khỏi tầm mắt thông thường, có lẽ họ đã cất nó ở một nơi bí mật
khác, chờ ngày ai đó đủ quyết tâm tìm ra."
Trầm nhìn lại toàn bộ căn phòng hình tròn xung quanh, những kệ đá chứa đầy sổ sách cũ, tự hỏi liệu
trang giấy bị mất đó có đang nằm lẫn đâu đó giữa hàng trăm cuốn sổ khác, chờ đợi được tìm thấy.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 65 →