Họ quay lại khu vực lõi Sổ Nguyền ngay sau nửa đêm, cẩn thận hơn lần trước dù đã biết Bà Cả sẽ không
ngăn cản. Cánh cửa đầu tiên vẫn mở dễ dàng bằng chìa khoá đã ghép, nhưng lần này họ tiến thẳng tới
cánh cửa thứ hai, cánh cửa đen kiên cố nằm cuối tiền sảnh.
Không có ổ khoá rõ ràng nào trên bề mặt cửa này, chỉ có một khe nhỏ hình dạng đặc biệt, khớp chính
xác với đầu chìa khoá đã ghép. Trầm tra chìa vào, cảm nhận một luồng rung động mạnh hơn hẳn lần mở
cửa đầu tiên chạy dọc theo cánh tay cô, tới tận vai.
Cánh cửa mở ra chậm rãi, không có tiếng động cơ khí nào, chỉ có một luồng khí lạnh thoát ra, mang
theo mùi giấy cổ đậm đặc hơn bất kỳ nơi nào họ từng tới trong toàn bộ Điện Bà Chúa Gánh.
Bên trong là một căn phòng hình tròn nhỏ, tường phủ kín những kệ sách bằng đá, mỗi kệ chứa một cuốn
sổ dày, bìa da đã cũ kỹ theo năm tháng. Chính giữa phòng, trên một bệ đá thấp, đặt một cuốn sổ khác
hẳn những cuốn còn lại: dày hơn, bìa làm từ một chất liệu Trầm không nhận ra được, có phần giống da
nhưng cứng và lạnh hơn khi Khôi đưa tay chạm thử.
"Đây chắc chắn là bản gốc." Khôi thì thầm, giọng run vì kích động lẫn sợ hãi.
Họ tiến lại gần, cẩn thận mở cuốn sổ ra. Những trang đầu tiên viết bằng một nét chữ cổ, khó đọc,
nhưng càng lật sâu vào trong, chữ viết càng trở nên rõ ràng hơn, gần với chữ Việt hiện đại, như thể
cuốn sổ đã được nhiều đời biên soạn viết tiếp qua hàng chục năm.
Trầm lật qua những trang giữa, thấy các ghi chép về từng ca gánh nguyền lớn nhỏ qua nhiều thập kỷ,
tên tuổi, ngày tháng, mức nguyền, tất cả được ghi lại tỉ mỉ hơn hẳn bất kỳ bản sao nào họ từng thấy.
Khi họ lật tới gần cuối cuốn sổ, những trang giấy trở nên thưa dần, cho tới khi chạm tới trang cuối
cùng. Trang đó hoàn toàn trống, không một chữ nào được viết lên, nhưng khác với những trang trống
bình thường, bề mặt giấy có một độ ẩm kỳ lạ, như thể mực đã được viết lên đó nhưng chưa bao giờ khô
lại, mãi mãi ở trạng thái lỏng, sẵn sàng nhưng không bao giờ hoàn tất.
"Sao trang này lại ướt vậy?" Trầm hỏi, đưa ngón tay khẽ chạm vào mép giấy, cảm nhận rõ độ ẩm bất
thường đó.
Khôi lắc đầu, không có câu trả lời. "Anh không biết. Có lẽ đây là trang dành cho một điều gì đó chưa
từng được hoàn tất, một khoản nợ nào đó chưa bao giờ được đóng lại."
Ngay khi Trầm chạm ngón tay sâu hơn vào trang giấy ướt đó, một cơn đau nhói bất ngờ bùng lên trên
cánh tay cô. Cô rụt tay lại, nhìn xuống, thấy một nét bùa mới đang nổi lên ngay trên da, dù cô không
hề vừa gánh nguyền của bất kỳ ai trong đêm nay.
"Cái gì vừa xảy ra vậy?" Khôi hoảng hốt, nắm lấy tay cô kiểm tra.
Trầm nhìn nét bùa mới, hình dạng lạ hơn bất kỳ nét nào cô từng có, gần như đang phản chiếu chính hình
dạng của trang giấy trống ướt mực kia, và trong khoảnh khắc đó, cô cảm nhận được một điều gì đó sâu
xa, đáng sợ, đang bắt đầu hé lộ, dù chưa ai trong hai người thực sự hiểu hết ý nghĩa của nó.
"Mình nên rời đi." Khôi nói, giọng lo lắng, đỡ Trầm đứng vững lại. "Đêm nay đã quá đủ rồi. Cơ thể em
vừa phản ứng bất thường, anh không muốn mạo hiểm thêm."
Trầm gật đầu, dù cô vẫn còn muốn ở lại lâu hơn để đọc thêm những trang gần cuối, nơi có lẽ chứa đựng
những thông tin quan trọng nhất về Nguyền Trắng. Nhưng cơn đau vẫn còn âm ỉ trên tay cô, và cô hiểu,
liều lĩnh thêm lúc này không phải là một lựa chọn khôn ngoan.
Họ đóng cuốn sổ gốc lại, đặt nó về đúng vị trí trên bệ đá, khoá lại cả hai lớp cửa cẩn thận trước khi
rời khỏi khu vực lõi. Trên đường về, không ai nói nhiều, cả hai đều còn choáng váng trước những gì
vừa chứng kiến.
"Mình đã tìm được nơi cần tìm." Khôi nói khi họ dừng lại trước cửa phòng Trầm, giọng vẫn còn run.
"Giờ chỉ còn việc đọc hết những gì bên trong, và đối diện với bất cứ điều gì nó tiết lộ."
"Em sẵn sàng." Trầm đáp, dù cơn đau trên tay vẫn chưa dứt hẳn, một lời khẳng định mang theo cả sự
quyết tâm lẫn nỗi sợ hãi không thể che giấu hoàn toàn.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 64 →