Sau vài ngày căng thẳng liên tiếp, Khôi đề nghị cả hai dành một buổi chiều không nhắc gì tới Sổ
Nguyền, tới Bách, tới bất kỳ điều gì nặng nề, chỉ đơn giản là hai người đi ăn cùng nhau như những
cặp đôi bình thường khác ngoài kia.
Họ chọn một quán bún chả nhỏ nằm khuất trong một con phố cổ, nơi Trầm chưa từng ghé qua dù đã sống ở
Hà Nội cả đời. Không gian quán chật hẹp nhưng ấm cúng, mùi thịt nướng thơm lừng toả ra từ bếp than
hoa đặt ngay lối vào.
"Anh phát hiện ra quán này từ hồi còn học đại học." Khôi kể, gắp một miếng chả cho vào bát Trầm.
"Lúc đó anh hay trốn học, ra đây ngồi ăn một mình, giả vờ như mình chỉ là một sinh viên bình thường,
không phải người thừa kế của bất cứ thứ gì."
"Anh cũng từng trốn học à?" Trầm bật cười, hình dung ra một Khôi trẻ hơn, ít gánh nặng hơn.
"Thỉnh thoảng thôi." Anh cười, ánh mắt xa xăm hoài niệm. "Những lúc đó, anh thấy mình được là chính
mình nhất, không phải diễn vai trò nào cả."
Họ ăn uống, trò chuyện về những chuyện vụn vặt: bộ phim Trầm đang xem dở, món ăn cô thích nhất hồi
nhỏ, những kỷ niệm hiếm hoi trước khi cuộc đời họ bị cuốn vào vòng xoáy của Nhà Giữ. Không khí nhẹ
nhàng, thoải mái, khác hẳn mọi cuộc gặp gỡ căng thẳng trước đó giữa hai người.
"Nếu không sinh ra trong hoàn cảnh này, em nghĩ mình sẽ làm gì?" Khôi hỏi, giọng tò mò thật sự.
Trầm suy nghĩ một lúc, gắp thêm một miếng bún. "Có lẽ em vẫn học tâm lý học, như em từng học dở
trước khi phải nghỉ. Em thích tìm hiểu vì sao người ta lại nghĩ và hành động theo cách họ vẫn làm."
"Nghe hợp với em đấy." Khôi gật gù. "Em luôn quan sát mọi thứ rất kỹ, kể cả những chi tiết nhỏ nhất
người khác thường bỏ qua."
"Còn anh?" Trầm hỏi lại. "Nếu không phải làm người thừa kế Nhà Giữ, anh muốn làm gì?"
Khôi im lặng một lúc, như thể chưa từng thực sự cho phép mình nghĩ tới câu hỏi đó. "Có lẽ anh sẽ làm
một cái gì đó liên quan tới xây dựng, kiến trúc. Anh thích cách những công trình cũ vẫn đứng vững
qua hàng trăm năm, mang theo cả một câu chuyện dài trong từng viên gạch."
"Vậy sao anh chưa từng theo đuổi nó?"
"Vì anh chưa từng có lựa chọn đó thật sự." Anh cười nhẹ, không cay đắng, chỉ như đang nói ra một sự
thật đơn giản đã chấp nhận từ lâu. "Nhưng biết đâu, sau tất cả những chuyện này, anh sẽ có cơ hội
nghĩ lại."
Họ ngồi tới khi quán gần đóng cửa, không ai vội vàng rời đi, tận hưởng trọn vẹn khoảng thời gian
hiếm hoi này trước khi phải quay lại đối diện với những gì đang chờ đợi phía trước.
Trên đường về, họ đi bộ chậm rãi qua những con phố đã lên đèn, không khí ban đêm mát dịu hơn hẳn ban
ngày. Trầm nắm tay Khôi, không nói gì, chỉ tận hưởng cảm giác bình yên hiếm hoi giữa những ngày tháng
đầy sóng gió.
"Em thấy khá hơn chưa?" Khôi hỏi, khi họ dừng lại ở một góc phố gần Ngõ Giữ.
"Khá hơn nhiều." Trầm gật đầu, mỉm cười. "Cảm ơn anh vì buổi chiều này."
Khôi nhìn cô, rồi nhìn về phía Điện Bà Chúa Gánh xa xa, ánh đèn le lói phía trên mái ngói cổ. "Em
biết không, càng nghỉ ngơi, anh lại càng thấy rõ mình không thể trì hoãn thêm nữa. Áp lực từ cộng
đồng sẽ chỉ lớn dần, và ông Bách sẽ không ngồi yên."
Trầm hiểu ý anh, gật đầu đồng tình. "Vậy đêm nay mình quay lại?"
"Đêm nay." Khôi xác nhận, giọng chắc chắn. "Không chờ thêm nữa. Mình đã có đủ thời gian chuẩn bị
tinh thần rồi."
Cả hai nhìn nhau, cùng một quyết tâm hình thành không cần thêm lời giải thích nào khác, rồi cùng
quay bước về hướng Ngõ Giữ, buổi chiều bình yên vừa qua giờ đã nhường chỗ cho sự tập trung cao độ
của một quyết định lớn sắp phải đưa ra.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 63 →