🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng hôm sau, Trầm nhận thấy một sự thay đổi rõ rệt trong không khí Ngõ Giữ ngay khi bước ra khỏi

phòng. Vài nhóm người tụ tập bàn tán ở đầu ngõ, ánh mắt họ nhìn cô có phần khác lạ, không còn sự

thân thiện quen thuộc như mọi ngày.

Cô ghé qua quán nước đầu ngõ, nghe được vài câu chuyện lẫn trong tiếng xì xào. "Nghe nói có người

đang định phá bỏ hệ thống, không biết thật hay đồn thổi." "Nếu vậy thì bọn mình sống bằng gì đây,

cả đời chỉ biết dựa vào Nhà Giữ." "Con cái đi học cũng nhờ tiền hỗ trợ từ Nhà Giữ mà ra."

Trầm khựng lại, nhận ra tin đồn về việc cô và Khôi đang điều tra sâu vào hệ thống đã lan ra ngoài

phạm vi những người trực tiếp liên quan, dù họ đã cố giữ kín mọi hành động.

Cô nhắn tin cho Khôi ngay lập tức, kể lại những gì vừa nghe được. Anh trả lời nhanh chóng, giọng lo

lắng không kém.

"Anh cũng vừa nhận được vài cuộc gọi từ các gia đình trong Ngõ Giữ, hỏi thẳng liệu có đúng là Nhà

Giữ sắp 'đóng cửa' hay không." Anh viết. "Ai đó đang cố tình tung tin đồn, phóng đại quy mô những gì

bọn mình đang làm."

"Anh nghĩ là ông Bách?" Trầm hỏi.

"Rất có thể. Đây đúng kiểu chiến thuật của ông ta, gây áp lực gián tiếp qua cộng đồng thay vì đối

đầu trực diện."

Buổi chiều, khi Trầm đi ngang qua khu chợ nhỏ trong Ngõ Giữ, cô gặp một người hàng xóm quen mặt,

người từng rất thân thiện với cô suốt nhiều năm. Nhưng lần này, ánh mắt bà nhìn cô đầy nghi ngại,

không còn nụ cười chào hỏi như mọi khi.

"Cô Trầm, nghe nói cô với cậu Khôi đang định làm gì đó lớn lắm hả?" Bà hỏi, giọng vừa tò mò vừa có

phần trách móc.

"Con chỉ đang tìm hiểu sự thật về một số chuyện cũ thôi ạ." Trầm đáp, cố giữ giọng bình thản.

"Sự thật hay không, con nhớ nghĩ tới cả nghìn người đang sống nhờ nơi này nhé." Bà nói, giọng nghiêm

trọng hẳn. "Đừng vì chuyện riêng của con mà làm liên luỵ tới cả cộng đồng."

Trầm không biết đáp lại thế nào, chỉ gật đầu, cảm nhận rõ sức nặng của áp lực đang dồn lên vai mình

từ một hướng cô chưa từng lường trước: không phải từ Bà Cả, không phải từ Bách, mà từ chính những

người dân bình thường, những người có lý do chính đáng để sợ hãi bất kỳ sự thay đổi nào.

Cô về phòng, ngồi thừ ra một lúc lâu, cảm giác gánh nặng trách nhiệm giờ đây không chỉ dừng lại ở

việc tìm ra sự thật cho riêng mình hay cho mẹ mình nữa, mà còn liên quan tới số phận của gần ba trăm

con người cô chưa từng nghĩ mình phải chịu trách nhiệm.

Tối đó, Khôi ghé qua, mang theo vẻ mặt mệt mỏi không kém. Anh kể lại, một vài Quản Giá cấp thấp đã

bắt đầu công khai bày tỏ lo ngại trong các cuộc họp nội bộ, không trực tiếp chỉ trích anh nhưng đủ

để tạo ra một bầu không khí nghi kỵ lan rộng.

"Ông Bách giỏi thật." Trầm nói, giọng chua chát. "Không cần đối đầu trực diện, chỉ cần gieo rắc nỗi

sợ, cả cộng đồng tự khắc quay sang nghi ngờ chính những người đang cố giúp họ."

"Đây chính là điều khiến anh lo nhất từ đầu." Khôi ngồi xuống cạnh cô, giọng trầm. "Không phải việc

đối đầu với bà nội, hay với ông Bách. Mà là việc phải đối diện với chính những người mình đang cố

bảo vệ, khi họ không hiểu, hoặc chưa sẵn sàng hiểu, những gì mình đang làm."

"Vậy mình có nên dừng lại không?" Trầm hỏi, giọng nhỏ, một câu hỏi cô chưa từng dám đặt ra thành lời

trước đó.

Khôi im lặng một lúc lâu, nhìn cô, rồi lắc đầu chậm rãi. "Không. Nhưng mình cần cẩn trọng hơn, và có

lẽ cần tìm cách để cộng đồng hiểu đúng những gì đang xảy ra, thay vì để tin đồn tự do lan truyền và

bóp méo mọi thứ."

Trầm gật đầu, dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang giữa quyết tâm tìm ra sự thật và nỗi sợ hãi trước

phản ứng của cả một cộng đồng đang dần quay lưng lại với họ.

Hết Chương 61

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 62
← TrướcTiếp →