Họ vừa bước được vài bước vào tiền sảnh, chuẩn bị tiếp cận cánh cửa thứ hai, thì một giọng nói vang
lên từ phía sau, điềm tĩnh nhưng đủ để khiến cả hai giật mình quay phắt lại.
"Ta đã đoán trước sẽ có ngày này."
Bà Cả đứng ở ngưỡng cửa họ vừa đi qua, không mang theo ai khác, ánh đèn pin nhỏ trong tay bà chiếu
một quầng sáng yếu ớt lên gương mặt đầy nếp nhăn của người phụ nữ đã đứng đầu Nhà Giữ suốt hơn ba
mươi năm.
"Bà theo dõi bọn con?" Khôi hỏi, giọng vừa bất ngờ vừa cảnh giác.
"Không cần theo dõi." Bà Cả bước vào trong, ánh mắt bà quét qua chiếc chìa khoá vẫn còn cắm trong ổ
khoá cửa đầu tiên. "Ta chỉ cần biết con cháu mình đủ hiểu biết và đủ liều lĩnh để tìm ra nó, sớm hay
muộn cũng sẽ tới đây."
Trầm đứng thẳng, chuẩn bị tinh thần cho một cuộc đối đầu, nhưng Bà Cả không có động thái ngăn cản
nào, chỉ đứng đó, nhìn cả hai với một ánh mắt phức tạp, pha trộn giữa mệt mỏi và một sự chấp nhận
miễn cưỡng.
"Bà không định ngăn bọn con sao?" Trầm hỏi, không giấu được sự ngạc nhiên.
"Ta từng nghĩ mình sẽ ngăn, nếu ngày này tới." Bà Cả đáp, giọng chậm rãi. "Nhưng nhìn hai đứa đứng
đây, ta nhận ra, ngăn cản giờ chỉ còn là trì hoãn cái không thể tránh khỏi, không còn thực sự thay
đổi được kết quả cuối cùng."
"Vậy bà để bọn con vào?" Khôi hỏi, không hoàn toàn tin vào những gì đang nghe được.
"Ta sẽ không ngăn hai đứa lần này." Bà Cả nói, ánh mắt bà nhìn thẳng vào cháu trai mình. "Nhưng ta
sẽ không giúp gì thêm. Những gì hai đứa tìm thấy bên trong, hai đứa phải tự mình đối diện, tự mình
gánh lấy hậu quả."
Bà quay người, bước tới đứng cạnh cánh cửa thứ hai, đưa tay chạm nhẹ lên bề mặt gỗ đen, một cử chỉ
gần như trìu mến, như đang chạm vào một điều gì đó bà đã canh giữ suốt cả cuộc đời.
"Con có biết vì sao suốt bốn mươi năm không ai làm điều hai đứa sắp làm không?" Bà hỏi, không quay
lại nhìn họ, giọng xa xăm.
Cả hai im lặng, không có câu trả lời.
"Vì mọi người trước hai đứa, kể cả ta, đều đủ khôn ngoan để sợ." Bà nói, rồi bước sang một bên,
nhường lối đi. "Có lẽ hai đứa còn quá trẻ để hiểu hết nỗi sợ đó là gì. Hoặc có lẽ, hai đứa dũng cảm
hơn tất cả bọn ta."
Bà rời khỏi tiền sảnh, bước chân chậm rãi vang lên trong hành lang tối, để lại Trầm và Khôi đứng đó
trước cánh cửa cuối cùng. Cả hai nhìn nhau, không ai trả lời được câu hỏi Bà Cả vừa để lại: liệu họ
có thực sự đủ dũng cảm, hay chỉ đơn giản là chưa đủ hiểu biết để biết mình nên sợ điều gì.
"Em nghĩ bà ấy nói thật không?" Trầm hỏi, giọng vẫn còn run sau cuộc gặp bất ngờ. "Về việc không
ngăn cản nữa?"
"Anh nghĩ vậy." Khôi gật đầu, nhìn theo hướng bà nội vừa đi. "Bà chưa từng nói dối trắng trợn với
anh, dù bà có thể giấu giếm rất nhiều điều. Nếu bà nói sẽ không ngăn, có lẽ bà thật sự sẽ không
ngăn."
"Vậy còn cửa thứ hai này thì sao? Mình có nên mở ngay bây giờ không?"
Khôi nhìn đồng hồ, rồi nhìn cánh cửa đen kiên cố trước mặt. "Đêm đã khuya, và anh nghĩ, sau tất cả
những gì vừa xảy ra, cả hai đứa mình cần thời gian để chuẩn bị tinh thần tốt hơn trước khi mở nó ra.
Đây không phải việc nên làm vội vàng khi đầu óc còn rối bời."
Trầm đồng ý, dù trong lòng vẫn còn nguyên cảm giác tò mò lẫn sợ hãi thôi thúc muốn biết ngay lập tức
những gì đang chờ đợi phía sau. Họ rời khỏi tiền sảnh, khoá lại cánh cửa đầu tiên như cũ, cẩn thận
không để lại dấu vết nào có thể khiến người khác nghi ngờ, rồi cùng nhau rời khỏi khu vực lõi trong
im lặng, mang theo một quyết tâm mới: họ sẽ quay lại, nhưng vào một thời điểm họ thực sự sẵn sàng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 61 →