Hai tuần sau cuộc đối đầu với Bách, Khôi tìm được thời điểm anh cho là an toàn nhất để tiếp cận khu
vực lõi Sổ Nguyền, một đêm khi phần lớn nhân sự Nhà Giữ đều bận rộn với một nghi lễ định kỳ diễn ra
ở khu vực khác của Điện, để lại khu vực lõi ít người canh gác hơn thường lệ.
"Đây có thể là cơ hội tốt nhất mình có." Anh nói với Trầm qua điện thoại, giọng nghiêm túc. "Nhưng
rủi ro cũng không nhỏ."
Họ hẹn gặp nhau lúc mười một giờ đêm, tại một điểm khuất gần khu vực hành chính. Trầm mang theo cả
hai nửa chìa khoá, giữ chúng an toàn trong một chiếc túi vải nhỏ đeo bên người suốt cả ngày để tránh
rủi ro bị phát hiện nếu ai đó lục soát phòng cô.
Khôi dẫn đường, sử dụng hiểu biết của mình về cấu trúc Điện để tránh những khu vực có camera hoặc
người canh gác. Họ len lỏi qua những hành lang tối, mùi giấy cũ và bụi thời gian càng lúc càng đậm
đặc hơn khi họ tiến sâu vào khu vực ít người lui tới nhất của toàn bộ công trình cổ kính này.
"Gần tới rồi." Khôi thì thầm, dừng lại trước một cánh cửa nhỏ, khác hẳn cánh cửa lớn dẫn vào hậu
cung nơi tượng mẹ Trầm được đặt. Cửa này thấp hơn, hẹp hơn, làm từ một loại gỗ sẫm màu gần như đen
tuyền, không có hoa văn trang trí nào, chỉ có một ổ khoá cổ ở giữa, hình dạng khác thường, phù hợp
chính xác với chiếc chìa khoá họ đang mang theo.
Trầm lấy hai nửa chìa khoá ra, ghép chúng lại với nhau, cảm nhận luồng ánh sáng mờ nhạt quen thuộc
loé lên từ điểm tiếp xúc. Cô đưa chìa khoá tra vào ổ, tay run nhẹ vì hồi hộp lẫn sợ hãi.
"Đợi đã." Khôi giữ tay cô lại trước khi cô kịp xoay chìa. "Một khi mở cửa này, mình sẽ chính thức
vượt qua mọi ranh giới còn lại. Không còn cách nào quay lại giả vờ như chưa biết gì nữa."
Trầm nhìn anh, rồi nhìn cánh cửa, hít một hơi sâu. "Em biết. Nhưng em đã sẵn sàng từ lâu rồi. Kể từ
ngày em nhìn thấy chị Sen hoá đá, em đã không còn đường lùi nữa."
Khôi gật đầu, buông tay cô ra, để cô tự mình xoay chìa khoá. Có một tiếng cơ chế cổ chuyển động vang
lên, trầm và nặng, như một điều gì đó đã ngủ yên suốt nhiều thập kỷ giờ đang thức dậy. Ổ khoá bật
mở, cánh cửa hé ra một khe hẹp, để lộ bóng tối đặc quánh bên trong, mang theo một luồng không khí
lạnh lẽo khác hẳn nhiệt độ bên ngoài hành lang.
Trên nền cửa khắc một dòng chữ cổ, những nét chạm sâu vào gỗ đã mòn theo thời gian nhưng vẫn còn đọc
được một phần. Trầm soi đèn pin vào đó, cố gắng đọc, nhận ra vài nét quen thuộc, giống hệt hình dạng
của những nét bùa đang nằm trên chính cánh tay cô.
"Chữ này giống nét bùa của em." Cô thì thầm, giọng run.
Khôi nhìn theo, gương mặt anh cũng trở nên nghiêm trọng hơn. "Có lẽ ngôn ngữ dùng để khắc luật lệ hệ
thống này, và ngôn ngữ tạo ra vết bùa trên người các Người Giữ, vốn cùng một nguồn gốc."
"Nghĩa là hệ thống này và cơ thể em, theo một cách nào đó, được dựng nên từ cùng một thứ." Trầm nói,
giọng run lên vì một cảm giác vừa kỳ lạ vừa quen thuộc, như thể cô đang đứng trước một phần của
chính mình mà cô chưa từng biết tới sự tồn tại.
Họ đứng lặng một lúc trước cánh cửa, cả hai đều cảm nhận được trọng lượng của khoảnh khắc này, một
ranh giới không thể tẩy xoá một khi đã bước qua. Tiếng đồng hồ đâu đó xa xa điểm nửa đêm, âm thanh
vọng lại mơ hồ qua những lớp tường dày, như một lời nhắc nhở rằng thời gian của họ trong đêm nay
không phải vô hạn.
Họ bước qua ngưỡng cửa, ánh đèn pin của Khôi rọi sáng một khoảng không gian nhỏ hẹp phía trước, một
tiền sảnh trống trơn dẫn tới một cánh cửa khác ở cuối, còn kiên cố hơn cả cánh cửa họ vừa mở, như
thể đây chỉ mới là lớp bảo vệ đầu tiên trong nhiều lớp bao bọc lấy lõi Sổ Nguyền thật sự.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 60 →