🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Trầm bước nhanh tới, đứng cạnh Khôi, cảm nhận rõ sự căng thẳng đang bao trùm không gian nhỏ giữa ba

người. Bách nhìn cô, ánh mắt không tỏ ra bất ngờ, như đã biết trước cô sẽ xuất hiện.

"Cô vừa đi thăm bà ấy à?" Bách hỏi thẳng, giọng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh nhưng có gì đó cứng hơn thường

lệ.

Trầm không trả lời, chỉ nhìn thẳng vào mắt ông ta, im lặng như một câu trả lời.

"Tôi vừa nói với cậu Khôi đây." Bách quay sang, giọng nghiêm túc hẳn. "Kế hoạch mở rộng của tôi

không chỉ đơn thuần là tham vọng cá nhân. Tôi đang trong quá trình gọi vốn cho An Nguyện, một khoản

đầu tư lớn, có thể thay đổi hoàn toàn quy mô hoạt động. Bất kỳ xáo trộn nào trong nội bộ Nhà Giữ, bất

kỳ scandal nào bị phanh phui, đều đe doạ trực tiếp tới thương vụ đó."

"Vậy ông tới đây để cảnh cáo bọn tôi ngừng điều tra?" Khôi hỏi, giọng lạnh.

"Tôi tới để nói rõ ràng." Bách đáp, không né tránh. "Các cậu đang đào bới vào những thứ có thể phá

huỷ không chỉ Nhà Giữ, mà cả những kế hoạch tôi đã dày công xây dựng suốt nhiều năm. Tôi sẽ không

ngồi yên nhìn điều đó xảy ra."

"Ông định làm gì? Đe doạ bọn tôi bằng thông tin ông đánh cắp được sao?" Trầm lên tiếng, giọng đầy

thách thức.

Bách nhìn cô, một ánh mắt lạnh lẽo thoáng qua trước khi ông ta lấy lại vẻ điềm tĩnh quen thuộc.

"Tôi không đánh cắp gì cả. Tôi chỉ thu thập thông tin từ những nguồn sẵn có, một kỹ năng cần thiết

trong kinh doanh."

"Các người không hiểu mình đang bảo vệ cái gì đâu." Bách nói tiếp, giọng lạnh hơn hẳn, đầy vẻ bề

trên. "Các người nghĩ mình đang tìm kiếm công lý, nhưng thực chất chỉ đang phá vỡ một sự cân bằng

mong manh mà không ai trong các người đủ khả năng xây dựng lại."

"Vậy còn ông thì sao?" Khôi phản bác, giọng cứng rắn không kém. "Ông đang xây dựng cái gì, ngoài một

đế chế kinh doanh trên nỗi đau của người khác?"

Bách im lặng một lúc, nét mặt anh ta lần đầu tiên lộ ra một chút gì đó dao động, nhưng nhanh chóng bị

che giấu lại bằng vẻ tự tin thường trực.

"Tôi sẽ không tranh cãi thêm ở đây." Ông ta nói, quay người chuẩn bị rời đi. "Nhưng hãy nhớ lời tôi

nói. Các người đang chơi một ván cờ mà mình không biết hết luật chơi."

Ông ta bước đi, để lại Trầm và Khôi đứng lại, cả hai đều căng thẳng, mệt mỏi sau cuộc đối đầu vừa

qua.

Họ tìm một quán nước gần đó ngồi xuống, cần thời gian để bình tĩnh lại trước khi có thể suy nghĩ rõ

ràng. Trầm kể lại cho Khôi nghe về cuộc gặp với người phụ nữ trong căn nhà nhỏ, về câu chuyện một

Bách trẻ tuổi, tuyệt vọng, cúi đầu cảm ơn trước khi nghi thức bắt đầu.

"Con người đó với con người vừa đứng đây đe doạ mình, nghe như hai người hoàn toàn khác nhau." Trầm

nói, giọng trầm ngâm.

"Có lẽ không khác nhau tới vậy." Khôi đáp, xoay ly nước trong tay. "Có lẽ chính vì từng là cậu thanh

niên tuyệt vọng đó, ông ta mới quyết tâm xây dựng một thứ gì đó để không bao giờ phải rơi vào hoàn

cảnh bất lực như vậy nữa. Chỉ là cách ông ta chọn để làm điều đó lại đang lặp lại chính kiểu bóc lột

đã cứu ông ta."

"Vậy mình có nên thương hại ông ta không?"

"Anh không biết." Khôi lắc đầu, giọng mệt mỏi. "Anh chỉ biết, dù động cơ của ông ta có phức tạp tới

đâu, hậu quả hành động của ông ta vẫn rơi lên đầu những người như chị Sen, như bà cụ trong căn nhà

đó. Hiểu một người không có nghĩa là phải tha thứ cho những gì họ gây ra."

Trầm gật đầu, đồng tình. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ quán nước, phố xá vẫn nhộn nhịp như mọi ngày, không

ai trong dòng người qua lại biết được cuộc chiến âm thầm đang diễn ra ngay giữa lòng thành phố này.

Khôi quay sang nhìn Trầm, nắm lấy tay cô, một cử chỉ trấn an lẫn khẳng định quyết tâm không lay

chuyển.

"Dù ông ta nói gì, mình vẫn sẽ tiếp tục." Anh nói, giọng chắc chắn. "Đã đi tới nước này rồi, không

còn đường lùi nữa."

Trầm gật đầu, siết chặt tay anh, cảm nhận rõ họ đang bước vào một giai đoạn mới, nguy hiểm hơn, với

những ranh giới đã bị vẽ ra rõ ràng giữa các bên, không còn chỗ cho sự mơ hồ hay thoả hiệp nửa vời

như trước đây nữa. Phía trước, lõi Sổ Nguyền vẫn đang chờ đợi, mang theo sự thật cuối cùng mà cả hai

đã quyết tâm theo đuổi tới cùng, bất kể cái giá phải trả là gì.

Hết Chương 58

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 59
← TrướcTiếp →