Cánh cửa mở ra sau một lúc lâu chờ đợi, để lộ một người phụ nữ ngoài năm mươi tuổi, dáng người gầy
gò, ánh mắt điềm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự mệt mỏi đã tích tụ qua nhiều năm tháng. Bà nhìn Trầm, ánh
mắt lướt qua nét bùa lộ ra ở cổ tay, nhận ra ngay cô là một Người Giữ.
"Con tìm bác có việc gì?" Bà hỏi, giọng nhẹ nhàng nhưng không mấy bất ngờ, như đã quen với việc
thỉnh thoảng có Người Giữ khác ghé thăm.
"Con xin lỗi vì đường đột." Trầm cúi đầu lễ phép. "Con muốn hỏi bác về một chuyện cũ, năm 2011, một
gia đình bác từng gánh hộ nguyền."
Ánh mắt người phụ nữ thoáng qua một chút gì đó khó đọc, không hẳn đau đớn, cũng không hẳn dửng dưng.
Bà mời Trầm vào nhà, một không gian nhỏ nhưng gọn gàng, sạch sẽ, đầy những chậu cây nhỏ được chăm sóc
cẩn thận, có lẽ là cách bà lấp đầy thời gian dài đằng đẵng của mình.
"Con hỏi về gia đình đó làm gì?" Bà hỏi, rót cho Trầm một chén trà, tay bà, dù đã lớn tuổi, vẫn còn
khá linh hoạt, không có dấu hiệu hoá đá rõ rệt như Trầm lo ngại.
"Con đang tìm hiểu về người đứng đầu gia đình đó bây giờ." Trầm giải thích, cẩn thận chọn lời. "Con
muốn hiểu rõ hơn về những gì đã xảy ra, để biết mình nên tin tưởng ông ta tới mức nào."
Người phụ nữ mỉm cười nhẹ, ánh mắt không hề mang chút oán trách nào dù giọng nói chùng xuống đôi
chút. "Cậu bé đó, giờ chắc đã thành đạt lắm rồi nhỉ."
"Bác biết ông ấy giờ đang làm gì sao?"
"Bác không theo dõi sát sao, nhưng thỉnh thoảng nghe người ta nhắc." Bà nhấp một ngụm trà, giọng vẫn
giữ vẻ điềm tĩnh. "Người ta hay quên phần đời họ bán đi, chừng nào họ chưa phải nhìn thấy người mua
nó mỗi ngày."
Câu nói đó khiến Trầm khựng lại, cảm nhận rõ sức nặng ẩn sau từng chữ. "Bác không giận ông ấy sao?
Vì chưa từng quay lại thăm bác?"
"Giận thì có ích gì." Bà lắc đầu, ánh mắt xa xăm nhìn ra khoảng sân nhỏ trước nhà. "Bác chọn làm
việc này, dù là hoàn cảnh đẩy đưa hay tự nguyện thật sự, cũng đã là lựa chọn của riêng bác. Bác không
cần ai phải cảm ơn để thấy cuộc đời mình có ý nghĩa."
Trầm ngồi lặng, cảm thấy vừa được an ủi vừa thêm nặng lòng trước sự bao dung đó, một sự bao dung mà
cô không chắc mình có thể làm được nếu ở vào hoàn cảnh tương tự.
"Bác có bao giờ hối hận không?" Trầm hỏi, giọng nhỏ, không chắc mình có quyền hỏi câu đó hay không.
Người phụ nữ suy nghĩ một lúc lâu trước khi trả lời, đôi tay bà vân vê mép chén trà đã nguội. "Có
những ngày bác hối hận. Có những ngày bác không. Bác nghĩ, đó là điều bình thường với bất kỳ quyết
định lớn nào trong đời, dù là quyết định của chính mình hay bị hoàn cảnh đẩy vào."
"Bác có nhớ mặt gia đình đó không?"
"Nhớ chứ." Bà gật đầu, ánh mắt dịu lại. "Một cậu bé hai mươi tuổi, gầy gò, mắt lúc nào cũng cụp
xuống vì xấu hổ khi phải nhờ vả người khác. Bác vẫn nhớ cậu ấy cúi đầu cảm ơn bác rất lâu trước khi
nghi thức bắt đầu, như thể sợ sau đó sẽ không còn cơ hội nào để nói lời đó nữa."
Trầm im lặng, hình dung ra hình ảnh một Bách trẻ tuổi hơn, chưa có lớp vỏ tự tin sắc sảo như bây giờ,
chỉ là một cậu thanh niên tuyệt vọng đang cầu xin một phép màu để cứu gia đình mình.
Họ trò chuyện thêm một lúc, không đi sâu thêm vào chi tiết, rồi Trầm cáo từ, hứa sẽ ghé thăm lại khi
có dịp, một lời hứa cô thật lòng muốn giữ. Cô bước ra khỏi con hẻm nhỏ, lòng còn nặng trĩu những gì
vừa nghe được, chưa kịp sắp xếp lại suy nghĩ thì đã tới gần điểm hẹn.
Khi cô quay lại điểm hẹn nơi Khôi đang chờ, cô thấy một cảnh tượng bất ngờ: Bách đang đứng đó, đối
diện Khôi, không khí giữa hai người căng thẳng tới mức có thể cảm nhận được từ xa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 58 →