Để hiểu rõ hơn động cơ thật sự của Bách, Trầm và Khôi quyết định tìm hiểu sâu hơn về quá khứ của ông
ta, đặc biệt là câu chuyện gia đình anh từng được Nhà Giữ cứu giúp năm 2011. Khôi lục lại hồ sơ cũ,
tìm được một bản ghi chép ngắn gọn về vụ việc: gia đình Bách suýt phá sản vì một lời thề độc trong
làm ăn, được một Người Giữ giấu tên gánh hộ, cứu vãn tình hình kịp thời.
"Hồ sơ không ghi rõ Người Giữ đó là ai." Khôi nói, lật qua vài trang. "Nhưng có một địa chỉ được ghi
chú bên lề, có vẻ là nơi cư trú của người đó sau khi hoàn tất ca gánh nguyền."
Họ tìm tới địa chỉ đó, một căn nhà nhỏ nằm sâu trong một con hẻm của Ngõ Giữ, không quá xa nơi ở của
Trầm nhưng thuộc một khu vực cô ít khi lui tới. Khi đứng trước căn nhà, Trầm nhận ra ngay đây chính
là nơi Thầy Tứ từng dừng lại nhìn trong im lặng đầy tâm trạng cách đây không lâu.
"Đây cũng là căn nhà thầy Tứ từng dừng lại nhìn." Cô nói, chỉ cho Khôi thấy sự trùng hợp đó.
Khôi nhíu mày, một giả thuyết mới hình thành trong đầu anh. "Có lẽ không phải trùng hợp. Có lẽ người
sống ở đây liên quan tới nhiều câu chuyện hơn chúng ta tưởng."
Họ hỏi thăm vài người hàng xóm xung quanh, dè dặt để không gây chú ý quá mức. Một bà cụ bán hàng gần
đó kể lại, người phụ nữ sống trong căn nhà đó đã ở một mình từ rất lâu, hiếm khi ra ngoài, thỉnh
thoảng có người của Nhà Giữ ghé thăm mang đồ tiếp tế, nhưng chưa từng thấy có khách lạ nào khác tới
thăm trong suốt nhiều năm qua.
"Vậy là suốt mười lăm năm, không một ai từng tới thăm bà ấy ngoài người của Nhà Giữ." Trầm nói,
giọng nặng nề khi nghĩ tới sự cô đơn kéo dài đó.
"Kể cả gia đình Bách, người mà bà ấy đã cứu." Khôi bổ sung, gương mặt anh cũng trĩu nặng suy tư.
Họ quay lại xem xét thêm hồ sơ về vụ việc năm 2011, tìm ra một chi tiết quan trọng: mức nguyền gia
đình Bách gánh chịu khi đó là mức một cân, mức nặng nhất, đồng nghĩa với việc Người Giữ đã cứu họ
phải sống trọn đời trong Ngõ Giữ, không bao giờ được rời đi, để đổi lấy sự tự do và tài sản cho gia
đình Bách.
"Ông ta được cứu bằng cả một cuộc đời người khác." Trầm nói, giọng run lên vì phẫn nộ. "Vậy mà suốt
mười lăm năm, ông ta chưa từng một lần quay lại cảm ơn."
"Có lẽ đó chính xác là điều ông ta không dám đối diện." Khôi suy đoán. "Nhìn thấy người đã hy sinh cả
đời mình để đổi lấy tự do cho gia đình mình, có lẽ là điều quá sức chịu đựng với một người đang cố
xây dựng hình ảnh bản thân như một nhà cải cách vì cộng đồng."
Trầm nhìn lại căn nhà nhỏ lần cuối trước khi họ rời đi, một cảm giác phức tạp dâng lên trong lòng cô,
vừa thương cảm cho người phụ nữ bị lãng quên bên trong, vừa hiểu thêm phần nào về nỗi giằng xé đang
ẩn giấu sau lớp vỏ tự tin, quyết đoán mà Bách vẫn luôn thể hiện ra bên ngoài.
"Mình có nên gõ cửa không?" Trầm hỏi, ngập ngừng nhìn cánh cửa gỗ cũ kỹ.
"Anh nghĩ không nên cả hai cùng vào." Khôi lắc đầu, sau một lúc cân nhắc. "Một người lạ mặt là
Người Giữ đương chức tới thăm đột ngột, cùng người thừa kế Nhà Giữ, có thể khiến bà ấy hoảng sợ hoặc
cảnh giác không cần thiết."
"Vậy để em vào một mình." Trầm nói, quyết định ngay. "Em cũng là Người Giữ, có lẽ bà ấy sẽ thấy dễ
mở lòng hơn với một người cùng cảnh ngộ."
Khôi gật đầu, lùi lại đứng chờ ở đầu con hẻm, để Trầm một mình bước tới trước cánh cửa, tay giơ lên
định gõ nhưng còn ngập ngừng một lúc lâu trước khi thực sự chạm vào lớp gỗ đã bạc màu vì mưa nắng.
Cô hít một hơi thật sâu, cố hình dung mình sẽ nói gì với một người phụ nữ đã đánh đổi cả cuộc đời
mình cho một gia đình chưa từng một lần quay lại, rồi mới đưa tay gõ ba tiếng nhẹ lên cánh cửa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 57 →