Tấm ảnh trong phong bì chụp lại một trang giấy cũ, rõ ràng là một phần của tài liệu nội bộ Nhà Giữ,
ghi lại chi tiết một cuộc họp kín giữa Bà Cả và một vài Quản Giá cấp cao, bàn về việc "xử lý vấn đề
Đặng Vũ Trầm và Đỗ Việt Khôi" nếu hai người "tiếp tục điều tra sâu hơn vào lõi Sổ Nguyền".
Dòng chữ viết tay bên dưới, chắc chắn là của Bách, ngắn gọn nhưng đầy hàm ý: "Các bạn không an toàn
như các bạn nghĩ. Nói chuyện riêng, khi nào sẵn sàng."
"Ông ta đang đe doạ mình." Khôi nói, gương mặt căng thẳng. "Hoặc đang cảnh báo mình, tuỳ cách nhìn."
"Làm sao ông ta có được tài liệu này?" Trầm hỏi, cầm tấm ảnh lên xem kỹ hơn. "Đây là tài liệu nội
bộ cấp cao, không dễ gì tiếp cận được."
"Anh không biết. Nhưng nếu đúng là thật, nghĩa là bà nội đã bàn tính chuyện này từ trước, không chỉ
đơn thuần cảnh báo suông như những gì bà nói với mình." Khôi lo lắng thấy rõ.
Hai ngày sau, Trầm nhận được một cuộc gọi từ số điện thoại lạ, đúng số ghi trên tấm danh thiếp Bách
từng để lại. Cô do dự một lúc rồi bắt máy.
"Cô Trầm, cảm ơn đã nghe máy." Giọng Bách vang lên, điềm tĩnh như mọi khi. "Tôi nghĩ đã tới lúc mình
nói chuyện trực tiếp, không qua trung gian nào cả."
Họ hẹn gặp tại một quán cà phê trung lập, cách xa cả Ngõ Giữ lẫn văn phòng An Nguyện, một không gian
hiện đại, yên tĩnh, không ai trong hai bên quen biết dễ dàng bắt gặp.
"Cô chắc đang thắc mắc vì sao tôi lại gửi tài liệu đó." Bách mở lời ngay khi họ ngồi xuống, không
vòng vo. "Tôi muốn cô hiểu rõ, tôi không phải kẻ thù của cô."
"Vậy ông là gì?" Trầm hỏi thẳng, giữ khoảng cách cảnh giác.
"Một người có thể giúp cô thoát khỏi hợp đồng ràng buộc với Nhà Giữ." Bách đáp, giọng vẫn giữ vẻ
thân thiện. "Tôi có nguồn lực, có ảnh hưởng, có thể sắp xếp để cô được 'chuộc' hợp đồng một cách hợp
pháp, nhanh hơn nhiều so với con đường mòn mỏi cô đang đi."
"Đổi lại là gì?" Trầm hỏi, dù cô đã đoán được phần nào câu trả lời.
Bách mỉm cười, nụ cười vẫn giữ được vẻ lịch thiệp nhưng ánh mắt anh ta sắc bén hơn hẳn. "Tôi cần biết
cậu Khôi đang tìm kiếm điều gì, đang có kế hoạch gì với những thông tin cậu ấy thu thập được. Chỉ
vậy thôi."
Trầm im lặng, cảm nhận rõ đây chính là điểm mấu chốt của toàn bộ cuộc gặp này. Bách không thực sự
quan tâm tới việc giúp đỡ cô, ông ta chỉ đang tìm cách dùng cô như một con đường tắt để tiếp cận
thông tin từ phía Khôi.
"Tôi không làm vậy." Trầm đáp, dứt khoát, đứng dậy khỏi ghế. "Dù ông có đề nghị gì, tôi sẽ không
phản bội người đang cùng tôi tìm kiếm sự thật."
Bách không tỏ ra bất ngờ trước câu trả lời đó, chỉ gật đầu nhẹ, như đã lường trước khả năng này.
"Tôi tôn trọng quyết định của cô. Nhưng nhớ rằng, đề nghị này vẫn còn hiệu lực, bất cứ khi nào cô
đổi ý."
Trầm rời khỏi quán, bước ra ngoài trời nắng gắt, nhưng khi quay đầu nhìn lại, cô nhận ra một điều
khiến cô lạnh sống lưng: Bách đã biết chính xác về hợp đồng của cô, về mối quan hệ giữa cô và Khôi,
chi tiết hơn nhiều so với những gì một người ngoài cuộc bình thường có thể biết được.
Cô gọi ngay cho Khôi, kể lại toàn bộ cuộc gặp, không giấu một chi tiết nào. Anh lắng nghe im lặng,
rồi thở dài nặng nề qua điện thoại.
"Ông ta chắc chắn có người trong nội bộ." Khôi nói. "Không ai ngoài Nhà Giữ có thể biết chi tiết về
hợp đồng của em tới mức đó."
"Anh nghĩ ai có thể là người đó?"
"Anh chưa biết." Khôi đáp, giọng nặng nề. "Nhưng điều đó có nghĩa là bất cứ điều gì mình bàn bạc, dù
kín đáo tới đâu, cũng có nguy cơ lọt tới tai ông ta."
Trầm cảm thấy một nỗi bất an mới dâng lên, khác hẳn mọi lo lắng trước đó. Không chỉ là cuộc chiến
giữa họ và một hệ thống cứng nhắc nữa, mà giờ đây còn có một kẻ thứ ba, tinh vi và có nguồn lực,
đang âm thầm theo dõi từng bước đi của họ từ bên trong chính nơi họ tưởng là an toàn nhất.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 56 →