Đêm đó, họ quyết định sẽ thử ghép hai nửa chìa khoá lại với nhau, chọn phòng của Trầm làm nơi thực
hiện vì kín đáo hơn bất kỳ nơi nào khác trong Ngõ Giữ. Khôi tháo chiếc nhẫn khỏi ngón tay, đặt lên
bàn cạnh mảnh kim loại lấy từ hộp đồ của mẹ Trầm.
"Sẵn sàng chưa?" Anh hỏi, nhìn cô dò xét, vẫn còn lo lắng về phản ứng bất thường cô gặp phải ban
chiều.
"Sẵn sàng." Trầm gật đầu, dù tay cô hơi run khi đưa ra để cùng anh thực hiện việc ghép nối.
Họ từ từ đưa hai mảnh lại gần nhau, cẩn thận canh đúng góc độ theo hình dạng nét chữ Nôm khắc trên
mỗi bên. Khi hai mảnh chạm vào nhau, một luồng ánh sáng mờ nhạt loé lên từ điểm tiếp xúc, không chói
mắt nhưng đủ để cả hai giật mình lùi lại một chút.
Hai nửa khớp hoàn hảo, tạo thành một hình dạng trọn vẹn: một chiếc chìa khoá cổ, dài hơn một chiếc
nhẫn thông thường nhiều lần, với đầu chìa khắc đầy đủ một dòng chữ Nôm giờ đã có thể đọc được, dù cả
hai đều không hiểu hết ý nghĩa của nó.
"Nó thật sự là một chiếc chìa khoá." Trầm nói, giọng run vì kích động lẫn sợ hãi.
"Đây chắc chắn không phải để mở ổ khoá đồng của gia đình anh." Khôi nhận xét, xoay nhẹ chiếc chìa
khoá vừa ghép, cảm nhận trọng lượng của nó nặng hơn hẳn so với kích thước bề ngoài. "Ổ khoá đó chỉ
là một phần thử nghiệm nhỏ. Chìa khoá này được làm ra để mở một thứ gì đó lớn hơn nhiều."
"Lõi Sổ Nguyền." Trầm nói, gần như chắc chắn. "Đây chính là chìa khoá mở lõi Sổ Nguyền thật sự, thứ
mà mọi tài liệu Bà Cả cho phép mình xem đều chỉ là bản sao chép, không phải bản gốc."
Cả hai nhìn nhau, cùng nhận ra mức độ nghiêm trọng của phát hiện này. Họ đã có công cụ trong tay để
mở ra sự thật cuối cùng, nhưng cũng hiểu rõ, một khi đã mở, sẽ không còn đường lùi lại nữa.
"Mình cần tìm đúng thời điểm." Khôi nói, cẩn thận tách hai nửa chìa khoá ra, cất chúng riêng biệt để
tránh rủi ro bị phát hiện nếu ai đó tình cờ nhìn thấy. "Không thể vội vàng, nhất là sau tất cả những
gì vừa xảy ra với chị Sen."
Trầm gật đầu đồng ý, cất mảnh kim loại của mẹ mình vào một hộp nhỏ, giấu kỹ dưới đáy tủ quần áo. Ngay
khi cô vừa đóng ngăn kéo lại, có tiếng gõ cửa vang lên, gấp gáp và bất thường vào giờ khuya như thế
này.
Cả hai nhìn nhau, cảnh giác. Khôi ra hiệu cho Trầm giấu chiếc nhẫn của mình đi trước khi cô ra mở
cửa.
Đứng ngoài cửa không phải ai trong Nhà Giữ, mà là một người trợ lý trẻ của Bách, tay cầm một chiếc
phong bì dày, vẻ mặt căng thẳng như vừa chạy một quãng đường dài.
"Xin lỗi vì làm phiền giờ này." Người trợ lý nói, giọng gấp gáp. "Ông Bách nhờ tôi chuyển cái này cho
cô, nói là khẩn cấp, không thể chờ tới sáng mai."
Trầm nhận lấy phong bì, tim đập nhanh vì bất ngờ. "Sao ông ấy biết tôi ở đây giờ này?"
Người trợ lý chỉ nhún vai, không trả lời trực tiếp. "Tôi chỉ được giao nhiệm vụ chuyển thư, không
biết gì thêm. Ông ấy dặn cô đọc ngay khi có thể, đừng để tới sáng."
Anh ta cúi đầu chào rồi rời đi nhanh chóng, để lại Trầm đứng bần thần trước cửa, chiếc phong bì nặng
trịch trong tay. Cô quay vào phòng, đóng cửa lại, đưa phong bì cho Khôi xem.
"Ông ta biết em đang ở đây với anh." Khôi nói, giọng căng thẳng. "Điều đó có nghĩa là ông ta đang
theo dõi sát sao hơn mình tưởng."
"Mình có nên mở nó ra không?" Trầm hỏi, nhìn chiếc phong bì với sự cảnh giác lẫn tò mò.
Khôi nhìn cô, rồi nhìn phong bì, gật đầu chậm rãi. "Dù bên trong là gì, ít nhất mình cũng cần biết
ông ta đang tính toán điều gì, để không bị động."
Trầm xé nhẹ mép phong bì, tay vẫn còn run vì tất cả những gì đã dồn dập xảy ra chỉ trong một đêm.
Bên trong không phải một lá thư dài như cô dự đoán, chỉ có một tấm ảnh chụp lại và vài dòng chữ ngắn
gọn viết tay, đủ để khiến cả hai cùng lặng người khi đọc tới.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 55 →