🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Buổi chiều, Trầm và Khôi tập trung vào giả thuyết nửa chìa khoá còn lại thuộc về dòng họ Đặng, có

thể vẫn còn sót lại đâu đó trong những đồ đạc ít ỏi của mẹ Trầm được Nhà Giữ lưu giữ. Khôi dùng

quyền hạn của mình xin được vào kho vật dụng cá nhân của những Người Giữ đã hoá đá, một khu vực nhỏ

hơn hẳn kho hồ sơ chính, nằm khuất trong một góc của khu hành chính.

Kho vật dụng bụi bặm, ít người lui tới, chứa những chiếc hộp các tông nhỏ, mỗi hộp ghi tên một Người

Giữ, đựng vài món đồ cá nhân còn sót lại sau khi họ hoá đá. Trầm tìm thấy hộp mang tên "Đặng Bích

Ngọc", nhỏ hơn cô tưởng tượng, chỉ đủ chứa vài món đồ khiêm tốn.

Cô mở hộp ra, tay run khi chạm vào những vật dụng từng thuộc về mẹ mình: một chiếc lược gỗ đã sờn,

vài bức ảnh cũ, một cuốn sổ tay nhỏ với những trang giấy đã ố vàng theo thời gian.

"Đây là..." Trầm cầm cuốn sổ lên, lật qua vài trang. Nét chữ bên trong, dù đã phai màu, vẫn còn đọc

được, những dòng ghi chép ngắn gọn về các ca gánh nguyền mẹ cô từng thực hiện, xen lẫn vài dòng nhật

ký cá nhân hiếm hoi.

Khôi ngồi cạnh, cùng lật xem, cẩn thận với từng trang giấy mỏng manh có thể rách bất cứ lúc nào.

"Đây có thể là kho thông tin quý giá về những gì mẹ em biết."

Họ tiếp tục lục soát, tới đáy hộp, Trầm chạm phải một vật cứng nhỏ, khác hẳn kết cấu của giấy hay

vải. Cô lấy ra, thấy đó là một mảnh kim loại nhỏ, hình dạng bất thường, một nửa của một vật gì đó

lớn hơn, bề mặt khắc nửa còn lại của nét chữ Nôm mà Trầm ngay lập tức nhận ra, giống hệt hình dạng

trên chiếc nhẫn của Khôi.

"Là nó." Cô thì thầm, tim đập nhanh, đưa mảnh kim loại lại gần chiếc nhẫn Khôi đang đeo để so sánh.

Hai hình dạng khớp với nhau gần như hoàn hảo, như hai mảnh của cùng một tổng thể bị chia cắt từ rất

lâu.

Nhưng ngay khi Trầm cầm mảnh kim loại lên gần hơn, một cơn đau nhói bất chợt bùng lên ở cổ tay trái

cô, nơi có nét bùa đầu tiên từ năm bảy tuổi. Cô rụt tay lại theo phản xạ, xuýt xoa vì đau, mảnh kim

loại suýt rơi khỏi tay.

"Em sao vậy?" Khôi hỏi ngay, lo lắng.

"Không sao, chỉ là..." Trầm xoa nhẹ cổ tay, cơn đau đã dịu bớt nhưng vẫn còn âm ỉ. "Nét bùa đầu tiên

của em đau nhói lên, đúng lúc em chạm vào cái này. Chưa từng có phản ứng như vậy trước đây."

Khôi nhìn cô, rồi nhìn mảnh kim loại, một linh cảm mới hình thành trong đầu anh. "Có thể mảnh kim

loại này có liên hệ trực tiếp với chính cơ thể em, không chỉ đơn thuần là một nửa chìa khoá vật lý.

Có lẽ nó được tạo ra gắn liền với dòng máu, với chính những người mang vía trống trong dòng họ Đặng."

"Nghĩa là em cũng là một phần của chìa khoá này?" Trầm hỏi, giọng có chút hoảng sợ trước ý nghĩ đó.

"Anh không chắc." Khôi lắc đầu, cẩn thận cất mảnh kim loại vào một chiếc khăn vải nhỏ để bảo vệ.

"Nhưng mình cần cẩn trọng hơn khi thử ghép hai nửa lại với nhau. Nếu nó thực sự phản ứng với cơ thể

em, hậu quả có thể không đơn giản như mình nghĩ."

Trầm gật đầu, dù trong lòng vẫn còn dư âm của cơn đau vừa rồi. Cô nhìn lại cuốn sổ tay của mẹ mình,

lật tới trang cuối cùng có chữ viết, nơi nét mực trở nên run rẩy hơn hẳn những trang đầu, như thể

được viết trong những ngày cuối cùng trước khi mẹ cô hoá đá hoàn toàn.

"Nhìn này." Cô chỉ cho Khôi một dòng chữ mờ nhạt ở cuối trang. "Mẹ em viết: 'nếu có ngày con tìm

thấy cuốn sổ này, con hãy tìm tới người giữ nửa còn lại, nhưng đừng vội ghép chúng, tới khi con thật

sự sẵn sàng đối diện với những gì nó mở ra.'"

Khôi đọc lại dòng chữ đó, gương mặt anh trầm xuống. "Mẹ em đã biết trước, hoặc ít nhất đã đoán trước,

rằng sẽ có ngày con gái bà tìm tới đây."

"Vậy có nghĩa là mẹ em cũng biết về sự tồn tại của chìa khoá này, và cả những gì nó có thể mở ra."

Trầm nói, giọng run. "Có lẽ đó là lý do bà giấu mảnh kim loại này kỹ tới vậy, thay vì để lộ nó ra

ngoài."

Họ cẩn thận gói ghém lại mọi thứ, mang cuốn sổ tay và mảnh kim loại rời khỏi kho vật dụng, lòng đầy

những câu hỏi mới nảy sinh nhiều hơn cả những gì họ vừa tìm được lời giải đáp.

Hết Chương 53

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 54
← TrướcTiếp →