Sáng hôm sau, Trầm tìm gặp Thầy Tứ ngay khi ông vừa mở cửa văn phòng, không chờ đợi thêm bất kỳ thủ
tục nào. Cô đặt lên bàn ông một tờ giấy chép lại nội dung lá thư của Bà Cả, bao gồm cả dòng tái bút
bị gạch nhưng vẫn đọc được tên ông.
Thầy Tứ nhìn tờ giấy, gương mặt ông tái đi trông thấy. Ông ngồi xuống ghế, tay run nhẹ khi cầm tờ
giấy lên đọc lại từng chữ, dù rõ ràng ông đã hiểu ngay nội dung chỉ sau một cái liếc mắt đầu tiên.
"Con tìm được cái này ở đâu?" Ông hỏi, giọng khàn.
"Trong một lá thư Bà Cả viết cho anh Khôi nhiều năm trước." Trầm đáp, ngồi xuống đối diện ông, giọng
kiên quyết. "Thầy ơi, con cần biết sự thật. Chuyện gì đã xảy ra giữa thầy và Bà Cả?"
Thầy Tứ đặt tờ giấy xuống, hai tay ôm lấy đầu trong giây lát, như đang cố thu hết can đảm còn lại
trong người. Khi ông ngẩng lên, ánh mắt ông đã đỏ hoe.
"Thầy có một đứa con gái." Ông bắt đầu, giọng run run. "Sinh năm 2000, mẹ nó mất khi sinh nó ra.
Thầy nuôi nó một mình, giấu kín hoàn toàn khỏi Nhà Giữ, vì thầy sợ nếu họ biết, họ sẽ tìm cách kiểm
soát cả cuộc đời nó, giống như cách họ đã làm với thầy."
Trầm im lặng, lắng nghe, không dám ngắt lời.
"Năm con bé bốn tuổi, nó bị một cơn sốt lạ, không rõ nguyên nhân, bác sĩ bó tay hoàn toàn." Thầy Tứ
tiếp tục, giọng nghẹn lại. "Thầy đưa nó đi khắp nơi, không ai chữa được. Cuối cùng, trong tuyệt
vọng, thầy tìm tới Bà Cả, dù biết làm vậy đồng nghĩa với việc để lộ ra thầy có một đứa con giấu
kín."
"Bà Cả đã giúp thầy sao?"
"Bà không chỉ giúp." Ông gật đầu, nước mắt bắt đầu rơi. "Bà nhận ra cơn sốt đó thực chất là một lời
nguyền, không rõ từ đâu tới, có lẽ là hậu quả gián tiếp từ chính công việc của thầy, một sự trả thù
mơ hồ từ một khách hàng cũ nào đó thầy từng phục vụ. Bà đích thân tìm một Người Giữ khác, chấp nhận
gánh hộ lời nguyền đó, cứu sống con gái thầy."
"Ai đã gánh hộ?"
Thầy Tứ lắc đầu, giọng nghẹn ngào. "Thầy không biết tên. Bà Cả giữ bí mật tuyệt đối, không cho thầy
biết, chỉ nói đó là một Người Giữ tình nguyện, và đổi lại, thầy phải hứa trung thành tuyệt đối với
Nhà Giữ, làm bất cứ điều gì bà yêu cầu."
"Vậy 'nghỉ hưu sớm' của thầy..."
"Là một phần của thoả thuận đó, đúng vậy." Ông thừa nhận. "Nhưng cũng là cách bà giữ thầy ở gần, để
đảm bảo thầy không bao giờ nói ra sự thật, không bao giờ đi tìm hiểu thêm về Người Giữ đã cứu con
gái thầy."
Trầm cảm thấy trái tim mình nặng trĩu trước câu chuyện vừa nghe. "Con gái thầy giờ sao rồi ạ?"
"Sống tốt, khoẻ mạnh, không biết gì về chuyện này." Thầy Tứ lau nước mắt, cố lấy lại bình tĩnh. "Thầy
đã cố gắng cho nó một cuộc sống bình thường, tránh xa hoàn toàn khỏi Ngõ Giữ, khỏi tất cả những gì
liên quan tới nghề của thầy. Thầy muốn giữ vậy, Trầm à. Xin con đừng tìm hiểu thêm về nó."
Trầm gật đầu, dù trong lòng vẫn còn nhiều câu hỏi chưa được giải đáp. "Con hứa sẽ không đi tìm con
gái thầy. Nhưng thầy có biết, Người Giữ đã gánh hộ lời nguyền đó, còn sống hay đã hoá đá không?"
Thầy Tứ im lặng một lúc lâu, rồi lắc đầu chậm rãi. "Thầy không biết chắc. Nhưng nếu con muốn tìm
hiểu, có lẽ con nên hỏi Bà Cả, dù thầy nghi ngờ bà sẽ không dễ dàng trả lời."
Trầm đứng dậy, định cảm ơn ông vì đã tin tưởng kể ra sự thật, nhưng Thầy Tứ giữ cô lại bằng một câu
hỏi, giọng ông vẫn còn run.
"Con định làm gì với những gì vừa nghe được?"
"Con chưa biết chính xác." Trầm thành thật. "Nhưng con nghĩ, càng nhiều mảnh ghép được ghép lại,
mình càng gần hơn với sự thật trọn vẹn về Nguyền Trắng, về mẹ con, về tất cả những gì đang giữ hệ
thống này tồn tại."
"Thầy tin con sẽ làm điều đúng đắn." Ông nói, giọng đã bình tĩnh trở lại phần nào. "Nhưng hãy cẩn
thận, Trầm à. Sự thật ở nơi này luôn có cái giá đi kèm, và không phải ai cũng đủ sức trả giá đó."
Trầm gật đầu, rời khỏi văn phòng với một cảm giác vừa nặng nề vừa quyết tâm hơn bao giờ hết, mang
theo câu chuyện vừa nghe được như một mảnh ghép mới, đau đớn nhưng cần thiết, trong bức tranh lớn cô
vẫn đang dần hoàn thiện.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 53 →