Quán nước vắng khách vào giờ tối muộn, chỉ còn vài chiếc bàn nhựa trống dưới tán cây bàng già. Khôi
và Trầm ngồi ở góc khuất nhất, chiếc phong bì cũ đặt giữa bàn, cả hai nhìn nó một lúc lâu trước khi
ai đó đủ can đảm chạm vào.
"Sẵn sàng chưa?" Trầm hỏi khẽ.
Khôi gật đầu, dù tay anh không giấu được sự run rẩy khi cầm phong bì lên, xé nhẹ theo đường mép đã
giòn vì thời gian. Bên trong là một lá thư viết tay, nét chữ quen thuộc của Bà Cả nhưng có phần mềm
mại hơn, ít cứng cỏi hơn cách bà vẫn viết trong những văn bản chính thức.
Anh mở thư ra, cả hai cùng cúi đầu đọc dưới ánh đèn quán nước hắt vàng nhạt.
*"Khôi thân mến, nếu con đang đọc lá thư này, có lẽ con đã lớn đủ để hiểu những gì bà sắp kể. Bà
viết những dòng này năm con lên mười, một năm sau khi bà suýt đưa ra quyết định thay đổi cả cuộc đời
nhiều người, bao gồm cả con.*
*Năm đó, bà đã cân nhắc dừng toàn bộ hệ thống Cân Nguyền. Bà đã có một kế hoạch, đã tính toán những
bước cần làm để giải phóng mọi Người Giữ khỏi ràng buộc, dù biết rõ hậu quả có thể tồi tệ tới đâu.
Bà đã gần như quyết định thực hiện, cho tới khi một chuyện xảy ra khiến bà nhận ra mình chưa sẵn
sàng để đánh đổi mạng sống của những người vô tội cho một lý tưởng, dù lý tưởng đó đúng đắn tới
đâu."*
Trầm ngẩng lên nhìn Khôi, cả hai đều sững sờ trước những gì vừa đọc được. "Bà từng nghĩ tới việc
dừng hệ thống này sao?"
Khôi không trả lời, chỉ tiếp tục đọc, giọng anh khàn đi vì xúc động.
*"Bà không kể chi tiết chuyện gì đã xảy ra năm đó, vì nó không phải của riêng bà để kể, và bà đã hứa
sẽ giữ im lặng. Chỉ biết, từ đó, bà hiểu rằng thay đổi một hệ thống đã ăn sâu bén rễ suốt hàng chục
năm không thể làm bằng một quyết định bốc đồng, dù xuất phát từ ý tốt. Nó cần thời gian, cần sự
chuẩn bị kỹ lưỡng, cần một người đủ khôn ngoan để không lặp lại sai lầm suýt nữa bà đã mắc phải.*
Bà hy vọng, khi con đọc lá thư này, con sẽ là người đó."
Bức thư kết thúc ở đó, nhưng phía dưới, có một dòng tái bút, nét chữ viết vội hơn, sau đó bị gạch
ngang bằng một đường mực đậm, như thể người viết đã hối hận ngay khi vừa viết xong. Dù vậy, qua ánh
đèn quán nước, họ vẫn có thể đọc lờ mờ được vài chữ còn sót lại phía dưới đường gạch.
"Ngô Văn Tứ." Trầm đọc, giọng ngạc nhiên. "Đây là tên thầy Tứ mà."
Khôi nhìn kỹ hơn, cố đọc thêm những chữ còn lại quanh cái tên đó, nhưng đường gạch quá dày, chỉ còn
lại vài nét rời rạc không đủ ghép thành câu hoàn chỉnh.
"Chuyện năm đó, có liên quan tới thầy Tứ." Khôi nói, giọng chậm rãi khi từng mảnh ghép bắt đầu khớp
lại trong đầu anh. "Có lẽ đây chính là 'chuyện xảy ra' bà nhắc tới trong thư, chuyện khiến bà từ bỏ
kế hoạch dừng hệ thống."
Trầm cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng khi nhớ lại câu nói của Thầy Tứ về món nợ ông mang,
về căn nhà nhỏ ông từng dừng lại nhìn trong im lặng. "Mình cần hỏi thầy Tứ trực tiếp."
"Đúng vậy." Khôi gật đầu, gấp lá thư lại cẩn thận. "Đã tới lúc thầy phải kể hết sự thật rồi."
Trầm cầm lại lá thư, đọc lại đoạn đầu một lần nữa, cố tìm thêm manh mối nào đó cô có thể đã bỏ sót.
"Bà anh viết thư này năm anh mười tuổi, nghĩa là khoảng mười ba năm trước. Lúc đó thầy Tứ vừa được
'nghỉ hưu sớm' được vài năm."
"Đúng, năm 2013 thầy được đặc cách." Khôi tính nhẩm. "Nếu chuyện xảy ra trước đó không lâu, có thể
chính là lý do khiến bà quyết định trao cho thầy đặc ân chưa từng có tiền lệ đó."
"Vậy có nghĩa là, quyết định của bà lúc đó không chỉ đơn thuần là lòng biết ơn." Trầm nói, giọng
chậm rãi khi ghép các mảnh lại. "Nó còn là một cách để giữ thầy im lặng, hoặc để chuộc lỗi vì điều gì
đó bà đã làm, hoặc đã không làm, liên quan tới gia đình thầy."
Khôi im lặng, gương mặt anh nặng trĩu suy tư. "Dù là lý do gì, mình cũng cần biết. Đây có thể là
mảnh ghép quan trọng nhất mình có được từ trước tới giờ."
Họ đứng dậy, thanh toán tiền nước, bước ra khỏi quán trong đêm tối, hướng thẳng về phía Ngõ Giữ,
lòng đầy quyết tâm sẽ tìm gặp Thầy Tứ ngay khi có cơ hội đầu tiên vào sáng mai.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 52 →