Ba ngày sau khi Sen hoá đá, Trầm quay trở lại với công việc, dù mọi thứ trong cô vẫn còn nặng nề.
Nhà Giữ tổ chức một buổi lễ nhỏ, không quá phô trương, để đưa bức tượng của Sen vào một góc riêng
trong khu vực lưu giữ, cạnh những Người Giữ khác đã hoá đá trước đó qua nhiều thế hệ, một hàng dài
những hình hài bất động mà Trầm chưa bao giờ để ý kỹ tới cho tới khi một trong số họ là người bạn
thân nhất của mình.
Sáng đó, Khôi tìm tới quầy cân, chờ Trầm hoàn tất ca dịch vụ cuối cùng trong buổi sáng. Khi cô rảnh
tay, anh kéo cô ra một góc vắng, giọng nghiêm túc.
"Anh nghĩ đã tới lúc mình không thể làm việc rời rạc như trước nữa." Anh nói. "Mỗi người tìm một
mảnh thông tin, gặp nhau kể lại, rồi lại tách ra. Cách đó quá chậm, và chị Sen đã phải trả giá vì sự
chậm trễ đó."
"Anh nghĩ mình nên làm gì khác?" Trầm hỏi, dù trong lòng cô cũng đã nghĩ tới điều tương tự suốt mấy
đêm mất ngủ vừa qua.
"Hợp tác toàn diện." Khôi đáp, dứt khoát. "Không giấu nhau bất cứ điều gì mình tìm được, dù nhỏ tới
đâu. Cùng nhau lên kế hoạch, cùng nhau chịu trách nhiệm nếu có chuyện gì xảy ra."
Trầm gật đầu, cảm nhận rõ đây không còn là một thoả thuận ngầm mơ hồ như trước, mà là một lời cam
kết thật sự, mang tính quyết định hơn hẳn. "Được. Em đồng ý."
"Trước hết, mình cần một mục tiêu rõ ràng." Khôi nói tiếp, rút từ túi ra một tờ giấy nháp, viết ra
ba điều: nửa chìa khoá còn thiếu, sự thật trọn vẹn về vai trò họ Đặng và họ Đỗ năm 1986, và cách để
Bà Cả không thể tiếp tục giấu giếm mọi thứ dưới danh nghĩa "bảo vệ số đông".
"Ba mục tiêu này liên kết với nhau chứ?" Trầm hỏi, nhìn tờ giấy.
"Anh nghĩ vậy." Khôi gật đầu. "Nửa chìa khoá dẫn tới lõi Sổ Nguyền, lõi Sổ Nguyền chứa sự thật trọn
vẹn, và một khi có sự thật trong tay, mình mới có đủ sức nặng để buộc bà nội phải thay đổi cách vận
hành hệ thống này."
Trầm gật đầu, cảm thấy lần đầu tiên trong nhiều tuần, họ có một kế hoạch thực sự thay vì chỉ mò mẫm
từng mảnh rời rạc. "Vậy bắt đầu từ đâu?"
"Từ chiếc phong bì này." Khôi đáp, nhìn xuống phong bì cũ vẫn cầm trong tay. "Anh nghĩ bà nội để lại
nó không phải ngẫu nhiên. Có thể bà đã lường trước một ngày anh sẽ cần tới nó, khi mọi thứ khác đều
bế tắc."
"Anh sợ điều gì trong đó?"
Khôi im lặng một lúc, nhìn ra khoảng sân trước quầy cân, nơi vài Người Giữ khác đang đi lại làm
việc, không ai biết cuộc trò chuyện quan trọng đang diễn ra ngay gần đó. "Anh sợ nó sẽ xác nhận điều
anh vẫn ngờ ngợ từ lâu, rằng gia đình anh không hề trong sạch như vẻ ngoài vẫn thể hiện."
"Dù nó có là gì, em vẫn sẽ ở đây." Trầm nói, nắm chặt tay anh hơn.
Khôi nhìn cô, một nụ cười nhẹ nhõm thoáng qua dù ánh mắt vẫn còn nặng trĩu lo âu. "Cảm ơn em. Tối
nay, tám giờ, quán nước cũ nhé."
"Còn một điều nữa." Khôi nói thêm, giọng có chút ngập ngừng hiếm hoi. "Anh muốn cho em xem thứ này,
điều anh chưa từng cho ai xem, kể cả bà nội."
Anh rút từ trong túi áo ra chiếc phong bì cũ, giấy đã ố vàng, đề tên người gửi bằng nét chữ của Bà
Cả, thứ anh đã cất giữ trong hộp gỗ suốt nhiều năm mà chưa từng dám mở.
"Đây là gì vậy?" Trầm hỏi, nhìn phong bì với sự tò mò lẫn thận trọng.
"Bà nội gửi cho anh nhiều năm trước, dặn khi nào anh thấy cần thì mở ra đọc." Khôi giải thích, tay
xoay nhẹ phong bì. "Anh chưa từng đủ can đảm mở nó, vì sợ những gì bên trong sẽ thay đổi cách anh
nhìn nhận về bà, về gia đình mình."
"Vậy giờ anh muốn mở nó sao?"
"Anh nghĩ đã tới lúc rồi." Anh nhìn cô, ánh mắt kiên định pha lẫn một chút sợ hãi. "Nhưng anh không
muốn mở một mình. Em đi cùng anh được không? Tối nay, ở một nơi yên tĩnh, chỉ hai đứa mình."
Trầm nắm lấy tay anh, siết nhẹ, một cử chỉ đồng thuận không cần lời nói thêm. "Được. Em sẽ đi cùng
anh."
Họ hẹn nhau tại quán nước quen thuộc, nơi cả hai đã có nhiều cuộc trò chuyện quan trọng suốt mấy
tháng qua, giờ đây chuẩn bị chứng kiến thêm một chương mới trong hành trình tìm kiếm sự thật mà cả
hai đã cùng nhau bước vào, không còn ai đơn độc một mình nữa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 51 →