🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tối đó, Ngõ Giữ chìm trong một sự im lặng khác thường. Tin tức về việc Sen hoá đá đã lan khắp khu

phố nhỏ, không cần ai loan báo chính thức, chỉ qua những lời thì thầm truyền từ nhà này sang nhà

khác. Không có ai ra ngoài ăn tối như thường lệ, không có tiếng cười đùa của trẻ con vọng ra từ các

con hẻm, chỉ có ánh đèn le lói và một bầu không khí nặng nề bao trùm.

Trầm ngồi một mình trên bậc thềm gần nơi Sen từng hoá đá, dù bức tượng đã được đưa về Điện từ chiều.

Cô nhìn xuống vỉa hè trống trải, cố hình dung lại hình ảnh Sen ngồi đó, tay cầm cọ, mỉm cười với

khách hàng, nhưng ký ức đó giờ đã bị phủ lên bởi hình ảnh cuối cùng cô chứng kiến, không thể tách

rời.

Vài người hàng xóm quen mặt lặng lẽ đặt trước cửa phòng Trầm những phần đồ ăn nhỏ, không gõ cửa,

không nói lời an ủi nào, chỉ để đó rồi lặng lẽ rời đi, một cách bày tỏ sự chia sẻ không cần tới lời

nói, đúng như cách người ta vẫn quen làm với nhau trong những khu phố lâu đời khi có chuyện buồn xảy

ra.

Khôi tới tìm cô sau khi đã hoàn tất mọi thủ tục cần thiết với phía Nhà Giữ. Anh ngồi xuống cạnh cô

trên bậc thềm, không nói gì, chỉ lặng lẽ ở đó, để sự hiện diện của mình thay cho những lời an ủi mà

anh biết không có câu nào đủ sức xoa dịu nỗi đau này.

Họ ngồi như vậy rất lâu, không ai phá vỡ sự im lặng, chỉ có tiếng gió lùa qua những mái nhà thấp,

tiếng một con mèo hoang kêu đâu đó xa xa trong bóng tối.

"Thầy Tứ nói, chị ấy không đau." Trầm cuối cùng cũng lên tiếng, giọng khàn đặc vì đã khóc quá nhiều

trong buổi chiều. "Nói vậy có an ủi được ai không nhỉ."

Khôi không trả lời, chỉ khẽ siết lấy tay cô, một cử chỉ giản dị nhưng đủ để Trầm cảm nhận được cô

không hoàn toàn cô đơn trong khoảnh khắc này.

"Em cứ nghĩ, nếu mình tìm ra nửa chìa khoá kia sớm hơn, nếu mình tìm được cách khác để bảo lãnh chị

ấy sớm hơn, có khi..." Cô bỏ dở câu nói, không đủ can đảm để hoàn thành giả định đó.

"Không phải lỗi của em." Khôi nói, giọng chắc chắn. "Em đã làm mọi thứ có thể trong khả năng của

mình. Người phải chịu trách nhiệm cho chuyện này là cả một hệ thống đã tồn tại suốt mấy chục năm,

không phải một cô gái hai mươi tuổi cố gắng hết sức để cứu bạn mình."

Trầm im lặng, để những lời đó thấm dần, dù chưa hoàn toàn xoa dịu được cảm giác tội lỗi đang đè nặng

trong lòng cô. Cô nhìn lên bầu trời đêm không một vì sao, chỉ có ánh sáng mờ của thành phố phản chiếu

lên những đám mây thấp.

"Em không muốn thành tượng tiếp theo mà không ai hỏi em có đồng ý không." Cô nói, giọng nhỏ nhưng

rõ ràng, mang theo một sự quyết tâm mới đang hình thành từ chính nỗi đau này. "Em không biết phải

làm gì, nhưng em biết em không thể để mọi chuyện cứ tiếp diễn như vậy nữa."

Khôi quay sang nhìn cô, ánh mắt anh trong bóng tối khó đọc được rõ ràng, nhưng giọng anh khi đáp lại

mang một sự đồng thuận tuyệt đối. "Vậy thì mình sẽ tìm ra cách, dù phải mất bao lâu."

Hai người ngồi lại thêm một lúc nữa trong đêm tối, không còn lời nào khác cần nói, chỉ có sự hiện

diện lặng lẽ bên nhau, và một lời hứa ngầm rằng mất mát này sẽ không trở thành vô nghĩa.

Trước khi chia tay, Khôi đưa Trầm bộ móng vẽ tay Sen từng tặng, thứ đã rơi ra khỏi túi cô lúc hoảng

loạn chiều nay, được anh nhặt lại và giữ cẩn thận suốt buổi. Trầm cầm lấy, siết chặt trong lòng bàn

tay, cảm nhận từng đường nét màu rêu nhạt điểm những chấm vàng nhỏ, món quà cuối cùng của một tình

bạn đã kéo dài từ năm cô chín tuổi.

"Cảm ơn anh." Cô nói, giọng vẫn còn khàn đặc. "Vì đã ở đây."

"Anh sẽ luôn ở đây." Khôi đáp, rồi đứng dậy, đưa tay kéo cô đứng lên theo. "Về nghỉ đi. Ngày mai sẽ

còn nhiều việc phải làm, nhưng đêm nay, em cứ để mình được đau buồn trọn vẹn đã."

Hết Chương 49

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 50
← TrướcTiếp →