Chiều hôm sau, Trầm đưa Sen ra vỉa hè phố cổ, tới đúng vị trí quen thuộc nơi Sen vẫn ngồi vẽ móng dạo
suốt nhiều năm qua. Cánh tay phải của Sen giờ gần như không còn cử động được, chỉ còn tay trái đủ
linh hoạt để cầm cọ, nhưng Sen nhất quyết không chịu huỷ cuộc hẹn.
"Khách đặt trước cả tuần, không thể để người ta thất vọng." Sen nói, giọng vẫn giữ được vẻ vui tươi
quen thuộc dù Trầm biết rõ mỗi lời nói ra đang tiêu tốn của bạn mình một nỗ lực không nhỏ.
Vị khách hôm đó là một cô gái trẻ, chuẩn bị đi du học, muốn vẽ một bộ móng đặc biệt để kỷ niệm trước
khi rời xa Hà Nội. Cô ngồi xuống đối diện Sen, không hề hay biết gì về tình trạng của người thợ vẽ
móng đang chuẩn bị phục vụ mình, chỉ háo hức đưa ra một tấm ảnh mẫu, hình những cánh hoa sen nhỏ trên
nền trắng ngà.
"Cô vẽ được không ạ? Em thích lắm hình này." Cô gái hỏi, giọng hào hứng.
"Được chứ." Sen mỉm cười, giọng vẫn tự tin như mọi lần, dù tay trái cô phải làm việc gấp đôi để bù
cho cánh tay phải gần như bất động, chỉ còn giữ được vai trò tựa nhẹ lên bàn.
Trầm ngồi cách đó không xa, giả vờ xem điện thoại nhưng thực chất không rời mắt khỏi Sen một giây
nào, sẵn sàng can thiệp nếu có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào xảy ra. Khôi cũng có mặt, đứng ở một
góc khuất hơn, cả hai đã bàn bạc trước sẽ cùng túc trực suốt buổi chiều này.
Sen bắt đầu vẽ, những nét cọ đầu tiên vẫn còn khéo léo, chính xác, dù chậm hơn thường lệ. Cô vẽ cánh
hoa đầu tiên trên móng cái, màu hồng nhạt pha chút trắng ở viền, tinh tế như mọi tác phẩm cô từng
làm ra.
"Đẹp quá cô ơi!" Cô gái trẻ trầm trồ, nhìn ngón tay mình với vẻ thích thú.
Sen tiếp tục sang móng thứ hai, rồi móng thứ ba, nhịp độ chậm dần một cách khó nhận ra nếu không
quan sát kỹ như Trầm đang làm. Tay trái Sen bắt đầu run nhẹ ở móng thứ tư, cọ vẽ lệch đi một chút so
với đường nét ban đầu, nhưng Sen kịp thời sửa lại, không để cô gái khách hàng nhận ra bất thường gì.
Tới móng thứ năm, giữa lúc đang vẽ dở phần nhuỵ hoa, cây cọ trong tay Sen bỗng khựng lại. Không phải
một cái khựng lại bình thường vì mỏi tay, mà là một sự dừng đột ngột, hoàn toàn, như thể một công
tắc vô hình nào đó vừa bị tắt.
"Cô ơi?" Cô gái khách hàng ngẩng lên, thấy Sen ngồi bất động, mắt vẫn mở, tay vẫn giữ nguyên tư thế
cầm cọ, nhưng không còn một chuyển động nào khác.
Trầm đứng bật dậy, lao tới, nhưng đã quá muộn. Cô nhìn thấy, ngay trước mắt mình, lớp đá xám bắt đầu
lan nhanh từ vai phải của Sen, tràn qua ngực, xuống cánh tay trái đang giữ cây cọ, tiến lên cổ, rồi
cuối cùng phủ kín gương mặt, đóng băng lại đúng khoảnh khắc Sen đang mỉm cười với khách hàng, một nụ
cười giờ đã hoá thành vĩnh cửu trên chất liệu đá xám lạnh lẽo.
Không có tiếng động lớn, không có ánh sáng chói loà, không có gì kịch tính như trong tưởng tượng.
Chỉ có một sự im lặng đột ngột, tuyệt đối, khi một con người, trong tích tắc, không còn là con người
nữa.
Cô gái khách hàng hét lên, bật dậy khỏi ghế, lùi lại vài bước, hoảng loạn tột độ trước cảnh tượng
không thể lý giải bằng bất kỳ logic thông thường nào. Cô bỏ chạy, không kịp lấy lại chiếc túi xách
để quên trên bàn, biến mất vào dòng người qua lại trên phố, không bao giờ quay trở lại.
Trầm quỳ sụp xuống bên cạnh, tay run rẩy chạm vào bức tượng đá vừa mới hình thành, vẫn còn ấm, như
thể sự sống vừa mới rời khỏi đó chưa đầy một phút trước. Khôi chạy tới, ôm lấy vai cô, cả hai không
ai nói được lời nào trước khoảnh khắc quá lớn để có thể diễn tả bằng ngôn ngữ.
Người qua đường bắt đầu tụ tập lại, xì xào bàn tán, không ai dám tới quá gần. Một vài người rút điện
thoại ra định quay video, nhưng Khôi lập tức đứng chắn, giọng nghiêm khắc yêu cầu mọi người giữ
khoảng cách, để anh gọi người của Nhà Giữ tới xử lý theo đúng quy trình vẫn dùng cho những trường
hợp tương tự, dù đây là lần đầu tiên chính anh phải đích thân thực hiện nó.
Trầm không rời mắt khỏi gương mặt đá của Sen, nụ cười vẫn còn nguyên vẹn trên đó, đóng băng vĩnh
viễn ở khoảnh khắc cô đang nhìn một cô gái trẻ trầm trồ trước tác phẩm của mình, khoảnh khắc hạnh
phúc cuối cùng trong đời một con người. Cô nhớ lại câu Sen từng nói trên sân thượng, nửa đùa nửa
thật: "nếu tao đi trước, mày nhớ mặt tao lâu nhất có thể được không." Lúc đó Trầm đã không trả lời
nghiêm túc, để Sen tự cười xoà cho qua chuyện. Giờ đây, quỳ trước hình hài bất động của bạn mình,
cô mới hiểu, đó chưa từng là một câu đùa.
"Em xin lỗi." Trầm thì thầm, không chắc mình đang xin lỗi vì điều gì cụ thể, có lẽ vì đã không tìm
ra cách nào cứu được Sen, có lẽ vì đã để bạn mình phải trải qua từng ấy năm trong một hệ thống không
bao giờ hỏi cô có đồng ý hay không.
Nhân viên Nhà Giữ tới sau đó không lâu, mang theo một chiếc xe đẩy chuyên dụng để di chuyển bức
tượng về Điện, thực hiện công việc với một sự thành thạo lạnh lùng cho thấy đây không phải lần đầu
họ làm điều này, dù với Trầm, đây là lần đầu tiên và duy nhất cô muốn chứng kiến.
Trên bàn nhỏ nơi Sen vừa ngồi, bộ móng tay của cô gái khách hàng vẫn còn dang dở, bốn cánh hoa sen
hoàn chỉnh, cánh hoa thứ năm mới vẽ được một nửa, và những cánh còn lại mãi mãi sẽ không bao giờ
được hoàn thành. Chiếc túi xách cô gái bỏ quên vẫn nằm đó, không ai tới nhận lại, như một minh chứng
cuối cùng rằng có những điều, một khi bị bỏ dở giữa chừng, sẽ không bao giờ có cơ hội được hoàn tất.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 49 →