Sáng hôm sau, tiếng gõ cửa dồn dập của hàng xóm đánh thức Trầm dậy sớm hơn thường lệ. Cô mở cửa,
thấy một người phụ nữ trong khu tập thể đứng đó, vẻ mặt hoảng hốt.
"Con bé Sen không dậy nổi, chị ơi." Bà nói, giọng gấp gáp. "Nó gọi tôi qua vì không cử động được
người."
Trầm chạy ngay tới phòng Sen, tim đập thình thịch suốt quãng đường. Cô đẩy cửa vào, thấy Sen nằm
trên giường, cố nhấc người dậy nhưng không thành, cánh tay phải gần như bất động hoàn toàn.
"Chị Sen!" Trầm quỳ xuống cạnh giường, kiểm tra tình trạng bạn. Mảng đá đã lan gần tới vai, chỉ còn
cách xương đòn một khoảng ngắn, màu xám lan rộng như một cơn bão đá đang chậm rãi nuốt chửng cơ thể
cô.
"Tao không nhấc nổi tay." Sen nói, giọng hoảng loạn lần đầu tiên Trầm nghe thấy từ bạn mình. "Trầm
ơi, tao sợ."
"Không sao đâu, em gọi thầy Tứ ngay." Trầm cố giữ giọng bình tĩnh dù bên trong đang hoảng loạn không
kém, gọi điện ngay cho Thầy Tứ.
Ông tới trong vòng năm phút, chạy như chưa từng chạy trong đời, gương mặt tái mét khi nhìn thấy tình
trạng của Sen. Ông kiểm tra mảng đá, đo khoảng cách còn lại tới các điểm quan trọng trên cơ thể bằng
kinh nghiệm nhiều năm quan sát những trường hợp tương tự, dù chưa từng có trường hợp nào ông tự tay
chăm sóc từ đầu tới cuối như với Sen.
"Bao lâu nữa hả thầy?" Trầm hỏi, giọng run.
Thầy Tứ không trả lời ngay, chỉ tiếp tục kiểm tra, ngón tay ông chạm nhẹ vào ranh giới giữa da thịt
và đá, cảm nhận nhiệt độ, độ cứng, tốc độ lan rộng so với lần kiểm tra gần nhất.
"Một, hai ngày." Ông cuối cùng cũng đáp, giọng nặng nề. "Nhanh hơn nhiều so với ước tính trước đó."
Sen nằm im, mắt nhắm lại, có vẻ đang cố kìm nén một cảm xúc mạnh. "Vậy là thật rồi." Cô nói, giọng
nhỏ nhưng bình tĩnh đến bất ngờ, khác hẳn cơn hoảng loạn ban nãy. "Không còn cách nào nữa."
"Đừng nói vậy." Trầm nắm chặt lấy bàn tay còn cử động được của Sen. "Vẫn còn thời gian. Em sẽ tìm
cách khác."
"Trầm à." Sen mở mắt, nhìn cô, ánh mắt trong veo lạ thường. "Đủ rồi. Mày đã cố hết sức rồi. Giờ để
tao được sống nốt mấy ngày này theo cách tao muốn."
"Cách chị muốn là gì?"
Sen im lặng một lúc, rồi mỉm cười, nụ cười yếu ớt nhưng chân thật. "Tao muốn đi làm. Tao có một cuộc
hẹn vẽ móng chiều mai, khách đặt trước cả tuần rồi. Tao không muốn để lỡ."
Trầm nhìn bạn, nước mắt trào ra không kìm được, nhưng cô hiểu, đây không phải lúc để tranh cãi. Đây
là điều Sen muốn, có lẽ là điều duy nhất cô còn có thể tự mình quyết định trong những ngày cuối
cùng còn lại.
"Được." Trầm gật đầu, giọng nghẹn ngào. "Em sẽ đưa chị đi."
Thầy Tứ đứng lặng ở góc phòng suốt cuộc trò chuyện, không xen vào, chỉ quan sát với vẻ mặt nặng nề.
Khi Trầm bước ra ngoài lấy nước cho Sen, ông đi theo, kéo cô lại gần cửa, giọng thấp.
"Con để cô ấy đi làm thật sao?" Ông hỏi, không hẳn phản đối, chỉ như đang xác nhận lại quyết định.
"Chị ấy muốn vậy." Trầm đáp, lau vội nước mắt. "Con nghĩ, đây là lần cuối cùng chị ấy còn được tự
quyết định điều gì đó cho chính mình. Con không nỡ ngăn."
Thầy Tứ gật đầu chậm rãi, ánh mắt ông xa xăm như đang nhớ lại một điều gì đó từ rất lâu. "Con nói
đúng. Thầy sẽ sắp xếp để có người đưa đón, đảm bảo an toàn suốt buổi làm việc ngày mai."
"Cảm ơn thầy."
"Không cần cảm ơn thầy." Ông lắc đầu, giọng trầm xuống. "Đây là điều tối thiểu thầy có thể làm được,
sau tất cả những gì đã không làm được cho con bé."
Trầm nhìn ông, nhận ra trong câu nói đó có một nỗi day dứt sâu xa hơn những gì liên quan trực tiếp
tới Sen, một điều gì đó thuộc về quá khứ riêng của ông mà cô vẫn chưa hiểu hết. Nhưng lúc này không
phải thời điểm để hỏi thêm. Cô quay trở lại phòng, ngồi xuống cạnh Sen, chuẩn bị tinh thần cho một
ngày cuối cùng cô không muốn nghĩ tới nhưng không thể trốn tránh mãi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 48 →