Trầm tới nơi, thở hổn hển, nhưng khi đẩy cửa vào, cô thấy Sen đang ngồi dậy, tựa lưng vào thành
giường, có vẻ khá hơn hẳn so với đêm qua. Gương mặt bạn cô vẫn còn xanh xao, nhưng ánh mắt đã tỉnh
táo, không còn lơ mơ như tối trước.
"Mày chạy đâu mà thở như trâu vậy?" Sen hỏi, giọng đùa cợt quen thuộc đã trở lại.
"Em tưởng chị..." Trầm không nói hết câu, chỉ ngồi phịch xuống cạnh giường, thở phào nhẹ nhõm dù
trong lòng vẫn còn dư âm hoảng loạn.
"Tao chưa đi đâu cả, yên tâm." Sen cười, dù nụ cười có phần gượng gạo hơn mọi khi. "Hôm nay tao thấy
khoẻ hơn hẳn. Chắc do ngủ được một giấc ngon."
Trầm nhìn bạn, không hoàn toàn tin vào lời trấn an đó, nhưng cô quyết định không muốn phá vỡ khoảnh
khắc hiếm hoi này bằng những câu hỏi nặng nề. "Chị đói không? Em nấu cháo cho chị nhé."
"Đói. Nấu đi, tao thèm cháo trứng muối từ hôm qua rồi." Sen đáp, mắt sáng lên vì món ăn quen thuộc.
Trầm nấu cháo trong bếp chung, mang tới cho Sen, ngồi cạnh đút từng thìa dù Sen khăng khăng đòi tự ăn
được. Hai người vừa ăn vừa nói chuyện phiếm, không nhắc gì tới bệnh tình, tới Nhà Giữ, tới bất kỳ
điều gì nặng nề.
"Mày nấu cháo dở tệ, mặn như nước mắm." Sen chê, dù vẫn húp hết veo cả bát.
"Vậy mà chị ăn hết veo đấy." Trầm cười, múc thêm một thìa đút cho bạn.
"Đói quá thì ăn gì cũng ngon thôi." Sen nhún vai, cười tinh nghịch, ánh mắt lấp lánh niềm vui hiếm
hoi giữa những ngày mệt mỏi vừa qua.
Họ nói về bộ phim truyền hình cả hai đang xem dở trên điện thoại, về một cô ca sĩ trẻ mới nổi Sen
đang mê mẩn, về những chuyện vặt vãnh không đầu không cuối chỉ có ý nghĩa giữa hai người bạn thân đã
gắn bó với nhau từ những ngày đầu chân ướt chân ráo bước vào Ngõ Giữ. Có những khoảng im lặng xen
giữa, nhưng không phải sự im lặng nặng nề, chỉ là sự thoải mái của hai người không cần lấp đầy mọi
khoảng trống bằng lời nói.
"Mày biết không, hôm bữa có ông khách già tới nhờ tao vẽ hình con chó cưng của ổng lên móng tay." Sen
kể, giọng hào hứng. "Tao vẽ xong, ổng cảm động muốn khóc, bảo con chó mất rồi, giờ có hình nó bên
người lúc nào cũng thấy như nó còn ở đó."
"Chị vẽ đẹp mà, ai xem cũng thích." Trầm mỉm cười, cảm thấy ấm lòng trước câu chuyện nhỏ đó.
"Ừ, đó là phần tao thích nhất trong cái nghề tay trái này." Sen nói, giọng trầm xuống một chút, dịu
dàng hơn thường lệ. "Được làm một điều gì đó khiến người khác vui, dù chỉ là một chuyện nhỏ xíu."
Buổi chiều, khi Trầm chuẩn bị ra về để lo công việc, Sen gọi cô lại, lục tìm trong ngăn kéo nhỏ cạnh
giường, lấy ra một bộ móng giả khác, lần này vẽ hình những đám mây trắng trên nền xanh nhạt, tinh
tế hơn hẳn hai bộ trước.
"Cầm thêm cái này." Sen đưa cho Trầm, giọng nhẹ nhàng. "Để dành khi nào tao hết vẽ được."
"Chị đừng nói vậy." Trầm nhận lấy bộ móng, cổ họng nghẹn lại.
"Đùa thôi mà." Sen cười, xua tay, nhưng ánh mắt cô lại không hoàn toàn khớp với nụ cười đó. "Đi làm
đi, tối ghé qua chơi tiếp nhé."
Trầm gật đầu, ôm nhẹ Sen trước khi rời đi, cái ôm kéo dài hơn thường lệ một chút, như thể cả hai đều
đang cố ghi nhớ cảm giác này lâu hơn cần thiết, dù không ai nói ra thành lời lý do vì sao.
Ra tới cửa, Trầm quay lại nhìn một lần nữa. Sen đang ngồi tựa vào thành giường, ánh nắng chiều muộn
lọt qua khe rèm cửa sổ chiếu lên gương mặt bạn cô, tạo thành một vệt sáng ấm áp hiếm hoi giữa căn
phòng nhỏ. Sen vẫy tay chào, nụ cười trên môi vẫn tươi, nhưng có một điều gì đó trong ánh mắt cô, một
sự an yên lạ lùng, khiến Trầm không khỏi khựng lại một giây trước khi khép cửa.
Cô không biết phải gọi tên cảm giác đó là gì, chỉ biết nó khiến lòng cô vừa ấm áp vừa bất an, như
thể Sen đang chào tạm biệt theo một cách sâu sắc hơn một cái vẫy tay thông thường, dù mọi lời nói
giữa họ chiều nay đều nhẹ nhàng, đều bình thường, đúng như những gì một buổi chiều bình thường vẫn
nên như vậy.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 47 →