Trầm chạy tới phòng Sen ngay trong đêm, tim đập thình thịch suốt quãng đường. Cô đẩy cửa vào, thấy
Sen vẫn còn tỉnh, nằm trên giường, thở khó nhọc hơn nhưng vẫn còn nhận ra cô.
"Sao tự dưng qua giờ này?" Sen hỏi, giọng yếu nhưng vẫn cố pha chút đùa cợt quen thuộc.
"Có khách nhắn tin báo chị không trả lời điện thoại." Trầm ngồi xuống cạnh giường, kiểm tra lại tình
trạng bạn. Mảng đá đã lan gần hết cẳng tay, tiến sát khuỷu hơn cả buổi sáng. "Chị ổn không?"
"Ổn. Chỉ mệt thôi." Sen đáp, nhưng ánh mắt cô tránh nhìn thẳng vào Trầm, một dấu hiệu quen thuộc cho
thấy cô đang giấu điều gì đó nghiêm trọng hơn lời nói.
Trầm ở lại bên Sen tới khi cô ngủ thiếp đi, rồi mới trở về phòng, nhưng không ngủ được, chỉ ngồi bên
bàn học, tay siết chặt lấy cuốn sổ tay, cố nghĩ ra một giải pháp nào đó khác ngoài lời bảo lãnh đã
bị từ chối.
Sáng hôm sau, cô quyết định thử một lần cuối, tìm gặp Bà Cả trực tiếp, không qua Khôi lần này, để
tự mình cầu xin bằng chính tiếng nói của một Người Giữ đang chứng kiến bạn mình dần mất đi.
"Con biết bà đã từ chối đơn của anh Khôi." Trầm nói, đứng trước bàn làm việc của Bà Cả, giọng run
nhưng cố giữ vững. "Con xin bà, một lần nữa, xem xét lại. Chị Sen không còn nhiều thời gian."
Bà Cả nhìn cô, ánh mắt không hề lay chuyển. "Ta đã có quyết định. Ta sẽ không đổi ý."
"Tại sao? Chị ấy đã cống hiến cả đời cho Nhà Giữ từ khi còn nhỏ. Chị ấy xứng đáng có một cơ hội!"
"Con nghĩ ta không biết điều đó sao?" Giọng Bà Cả gằn lên, một sự căng thẳng hiếm khi bà để lộ ra.
"Con nghĩ ta muốn nhìn thấy một Người Giữ khác hoá đá, sau tất cả những gì ta đã chứng kiến trong
đời mình sao?"
Câu nói đó khiến Trầm khựng lại, nhận ra đằng sau lớp vỏ lạnh lùng, có một điều gì đó Bà Cả đang
kìm nén rất chặt.
"Vậy tại sao bà không cho phép?" Trầm hỏi, giọng nhỏ hơn.
Bà Cả đứng dậy, quay lưng về phía cửa sổ, giọng bà chậm lại, mang một sắc thái mệt mỏi sâu sắc. "Vì
nếu ta cho phép một trường hợp, ta phải cho phép tất cả những trường hợp tương tự sau này. Và hệ
thống này, dù con có ghét nó tới đâu, chỉ đứng vững được nhờ vào việc không có ngoại lệ."
"Nhà Giữ không nợ ai một lời giải thích." Bà nói tiếp, giọng đã trở lại vẻ dứt khoát quen thuộc,
nhưng lần này có một khoảng ngập ngừng rất nhỏ trước khi bà nói nốt câu còn lại, gần như một sự hối
tiếc mà bà cố che giấu. "Nhà Giữ nợ một nghìn người còn sống."
Trầm đứng lặng, nước mắt bắt đầu trào ra, không còn lời nào để phản bác thêm. "Bà từng là Người Giữ.
Bà từng đứng ở vị trí của chị Sen. Bà thật sự không còn chút cảm giác gì với những gì đang xảy ra
sao?"
Bà Cả không quay lại, vai bà hơi chùng xuống một chút, gần như không thể nhận ra nếu không nhìn kỹ.
"Ta cảm nhận nhiều hơn con tưởng, Trầm à. Nhưng cảm nhận không phải lý do để phá vỡ những gì đang
giữ cho cả nghìn người khác còn sống được."
"Vậy có nghĩa đau khổ của chị Sen không quan trọng bằng những con số đó sao?"
"Không có câu trả lời nào cho câu hỏi đó khiến con thấy dễ chịu hơn." Bà Cả đáp, giọng gần như thì
thầm. "Ta cũng không có. Ta chỉ có trách nhiệm, và trách nhiệm đó buộc ta phải chọn cách gây ra ít
đau khổ nhất trên tổng thể, dù điều đó không bao giờ có nghĩa là không đau khổ."
Trầm không nói thêm được gì nữa. Cô quay người, bước ra khỏi phòng, mỗi bước chân nặng nề như đang
mang theo cả trọng lượng của một quyết định không thể thay đổi.
Ra tới hành lang, cô không đi thẳng về phòng, mà chạy thẳng về phía nơi Sen đang ở, một linh cảm xấu
thúc giục cô phải nhìn thấy bạn mình ngay lập tức, không thể chờ đợi thêm một phút nào nữa, chân cô
guồng nhanh hơn cả những lần chạy đơn ship gấp nhất trong đời.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 46 →