Tối đó, Khôi mang tới phòng Trầm chiếc hộp gỗ nhỏ anh vẫn cất giữ riêng trong villa, thứ chứa chiếc
phong bì cũ từ Bà Cả anh chưa bao giờ dám mở, cùng vài món đồ kỷ vật khác của gia đình.
"Anh nghĩ mình nên thử một việc." Anh nói, đặt chiếc hộp lên bàn học của cô, mở nắp ra. Bên trong,
ngoài phong bì và mấy tấm ảnh cũ, còn có một ổ khoá nhỏ bằng đồng, hình dáng cổ kính, phần thân khắc
những hoa văn tinh xảo đã mờ theo thời gian, thứ Trầm chưa từng thấy anh nhắc tới trước đây.
"Cái này là gì vậy?" Cô hỏi, cầm ổ khoá lên xem xét.
"Của bà cố anh để lại, truyền qua nhiều đời trong dòng họ Đỗ." Khôi giải thích. "Không có chìa nào
đi kèm, chỉ có ổ khoá không thôi. Anh vẫn giữ nó như một món đồ trang trí, chưa từng nghĩ nó có công
dụng gì thực sự."
Anh tháo chiếc nhẫn khỏi ngón tay, lần đầu tiên trong nhiều năm, động tác chậm rãi như đang làm một
điều gì đó thiêng liêng. Anh ướm phần đầu nhẫn, nơi có khắc nét chữ Nôm mờ, vào khe hở nhỏ trên ổ
khoá.
Có một tiếng "cách" nhỏ vang lên, cơ chế bên trong ổ khoá dịch chuyển nhẹ, nhưng không mở hẳn ra,
chỉ hé một khe rất nhỏ, không đủ để bật nắp hoàn toàn.
"Nó khớp." Trầm thì thầm, tim đập nhanh. "Nhưng chưa đủ."
"Giống như thiếu một nửa." Khôi nói, giọng cũng run lên vì kích động. "Nhẫn của anh chỉ là một phần
của chìa khoá thật sự. Còn thiếu phần kia."
Cả hai nhìn nhau, cùng nhận ra ý nghĩa của phát hiện này. Chiếc nhẫn không đơn thuần là kỷ vật gia
truyền như Khôi vẫn tưởng suốt đời mình. Nó là một nửa chìa khoá thật, được thiết kế để mở một cơ
chế cụ thể nào đó, có lẽ liên quan trực tiếp tới lõi của Sổ Nguyền mà cả hai vẫn nghe nhắc tới nhưng
chưa từng thấy tận mắt.
"Vậy nửa còn lại ở đâu?" Trầm hỏi, dù cô đã có một linh cảm mơ hồ về câu trả lời.
"Anh không biết." Khôi lắc đầu, cất chiếc nhẫn trở lại ngón tay, bàn tay anh vẫn còn run nhẹ. "Nhưng
có lẽ đó là lý do bà nội phản ứng như vậy khi nhìn thấy nó hôm nay. Có lẽ bà biết rõ nó là gì, và
không muốn ai khác biết."
"Vậy giờ tính sao?" Trầm hỏi, cất chiếc ổ khoá đồng vào lại trong hộp gỗ, cẩn thận như đang giữ một
vật quý giá vừa hé lộ một phần bí mật lớn hơn cả hai tưởng.
"Anh sẽ tìm cách hỏi bà nội, khéo léo hơn lần này, không để lộ ra là mình đã biết về ổ khoá." Khôi
nói, gương mặt vẫn còn chút bàng hoàng trước phát hiện vừa rồi. "Có lẽ nửa chìa khoá còn lại nằm
đâu đó trong những gì thuộc về gia đình em, không phải gia đình anh."
"Ý anh là sao?"
"Nếu chiếc nhẫn này là của dòng họ Đỗ, và nó chỉ là một nửa, thì rất có thể nửa còn lại thuộc về
dòng họ Đặng." Khôi giải thích, giọng chậm rãi như đang tự sắp xếp lại suy luận của chính mình. "Hai
dòng họ cùng liên quan tới Nguyền Trắng năm 1986. Có lẽ chìa khoá này cũng được chia đôi từ chính
thời điểm đó, mỗi bên giữ một nửa như một cách cân bằng quyền lực."
Trầm cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng trước giả thuyết đó. Nếu đúng vậy, nửa chìa khoá còn
lại có thể đang nằm đâu đó trong những gì còn sót lại của mẹ cô, hoặc đã bị thất lạc hoàn toàn theo
thời gian cùng với những gì khác của dòng họ Đặng.
Họ ngồi lại, bàn bạc thêm về những bước tiếp theo, về cách tìm ra nửa chìa khoá còn thiếu mà không
gây thêm nghi ngờ từ phía Bà Cả. Nhưng cuộc trò chuyện bị cắt ngang khi điện thoại Trầm rung lên, một
tin nhắn từ số lạ cô không lưu trong danh bạ.
"Chào cô, tôi là khách hẹn vẽ móng sáng mai với chị Sen. Chị ấy có nhắn cô giúp báo lại giờ hẹn
không, vì tôi gọi mãi không được?"
Trầm đọc tin nhắn, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng. Cô nhớ rõ, tối nay khi rời phòng Sen sau
buổi thăm, tình trạng bạn cô đã có dấu hiệu xấu đi rõ rệt so với sáng, hơi thở nặng nề hơn, mảng đá
lan rộng hơn chỉ trong vài giờ ngắn ngủi.
"Có chuyện gì vậy?" Khôi hỏi, thấy gương mặt cô thay đổi đột ngột.
"Chị Sen không trả lời điện thoại của khách." Trầm đứng bật dậy, tay run khi cầm điện thoại. "Em
phải qua xem chị ấy ngay bây giờ."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 45 →