Sáng hôm sau, đúng tám giờ, Trầm có mặt tại cổng chính như đã hẹn. Khôi đã đứng chờ sẵn, tay cầm một
tập hồ sơ mỏng, trong đó có đơn bảo lãnh anh đã soạn thảo suốt đêm qua, kèm theo bản sao điều khoản
họ tìm được trong kho lưu trữ.
"Em sẵn sàng chưa?" Anh hỏi, giọng có phần căng thẳng dù cố giữ vẻ bình tĩnh.
"Sẵn sàng." Trầm đáp, dù trong lòng cũng không hoàn toàn tin vào từ đó.
Họ cùng bước vào phòng làm việc của Bà Cả, xin gặp chính thức lần này thay vì đột nhập như lần trước
của Trầm. Bà Cả ngồi sau bàn, nhìn cả hai bước vào cùng nhau, ánh mắt bà thoáng qua một sự dò xét kỹ
lưỡng trước khi ra hiệu cho họ ngồi xuống.
"Có chuyện gì mà cả hai cùng tới?" Bà hỏi, giọng điềm tĩnh nhưng không giấu được sự cảnh giác.
Khôi đặt tập hồ sơ lên bàn, đẩy về phía bà. "Con muốn xin bảo lãnh cho Bùi Thị Sen, theo điều khoản
này." Anh chỉ vào trang phụ lục họ tìm được. "Cô ấy đang ở tình trạng nguy cấp, gần bảy mươi nét bùa,
và con tin cô ấy xứng đáng có một cơ hội khác."
Bà Cả cầm lấy tập hồ sơ, đọc lướt qua, gương mặt không lộ rõ cảm xúc gì trong suốt quá trình đó.
Khi đọc xong, bà đặt tập hồ sơ xuống, nhìn thẳng vào Khôi.
"Con hiểu rõ hậu quả nếu việc bảo lãnh này thất bại chứ?"
"Con hiểu." Khôi đáp, không do dự.
"Con sẵn sàng đánh đổi mọi thứ con đang có, vị trí thừa kế, tương lai con đã chuẩn bị cả đời, chỉ vì
một Người Giữ con còn chưa từng gặp mặt?"
"Con sẵn sàng." Anh lặp lại, giọng chắc chắn hơn.
Bà Cả im lặng một lúc lâu, ánh mắt bà chuyển từ Khôi sang Trầm, rồi trở lại Khôi, như đang cố đọc ra
một điều gì đó ẩn sau quyết định này. Trong khoảnh khắc căng thẳng đó, Khôi vô thức đưa tay lên xoay
chiếc nhẫn bạc ở ngón áp út, động tác quen thuộc anh vẫn làm mỗi khi suy nghĩ căng thẳng.
Ánh mắt Bà Cả bất ngờ dán chặt vào chiếc nhẫn đó, một sự chú ý khác hẳn thái độ điềm tĩnh bà vẫn giữ
suốt cuộc trò chuyện. Bà nhìn nó một giây lâu bất thường, như vừa thấy một điều gì đó bà không ngờ
tới, rồi nhanh chóng thu lại ánh mắt, giấu phản ứng đó đi bằng cách cúi xuống xem lại tập hồ sơ lần
nữa.
"Không được." Bà nói, giọng đã trở lại vẻ dứt khoát lạnh lùng quen thuộc. "Điều khoản này quá cũ,
quá mơ hồ để áp dụng an toàn. Ta không thể để con mạo hiểm tương lai của mình cho một quyết định
thiếu chắc chắn như vậy."
"Bà chưa cho con cơ hội giải thích đầy đủ." Khôi phản đối, giọng gay gắt hơn.
"Ta không cần nghe thêm." Bà Cả đứng dậy, ra hiệu buổi gặp kết thúc. "Quyết định của ta là cuối cùng.
Con về đi."
Khôi đứng dậy, gương mặt đầy thất vọng nhưng không tranh cãi thêm, thu lại tập hồ sơ. Khi họ ra khỏi
phòng, Trầm không nhịn được hỏi anh về điều cô vừa để ý thấy.
"Anh có thấy bà nhìn chiếc nhẫn của anh không? Ánh mắt đó khác lạ lắm."
Khôi khựng lại, nhìn xuống chiếc nhẫn trên tay mình, như thể lần đầu tiên thực sự cân nhắc về nó một
cách nghiêm túc. "Đây là đồ gia truyền. Anh chưa từng tháo ra kể cả khi ngủ, từ lúc mười hai tuổi bà
đeo cho anh."
"Bà có nói gì về nó không?"
"Chỉ nói đó là vật giữ gìn danh dự gia tộc." Anh lắc đầu, vẻ mặt bối rối. "Chưa bao giờ giải thích
rõ hơn."
Trầm nhìn kỹ hơn vào chiếc nhẫn khi họ dừng lại ở hành lang vắng người. Nét chữ Nôm khắc trên bề mặt
bạc mờ đi theo thời gian, chỉ còn giữ được nửa hình dạng, như thể bị cắt ngang giữa chừng một cách
cố ý chứ không phải do hao mòn tự nhiên.
"Trông như nó bị cắt đôi vậy." Cô nói, ngón tay lướt nhẹ trên bề mặt nhẫn. "Như đây chỉ là một nửa
của một vật gì đó lớn hơn."
Khôi nhìn xuống nhẫn của mình, lần đầu tiên nhìn nó với một sự nghi ngờ thay vì chỉ coi đó là một
món đồ trang sức gia truyền quen thuộc. "Em nghĩ còn một nửa khác đang ở đâu đó?"
"Em không chắc." Trầm đáp, nhưng linh cảm trong cô mách bảo rằng phản ứng bất thường của Bà Cả khi
nhìn thấy chiếc nhẫn không phải một sự trùng hợp ngẫu nhiên. "Nhưng em nghĩ mình nên tìm hiểu thêm
về nó, càng sớm càng tốt."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 44 →