Họ mang bản sao điều khoản vừa tìm được ra khỏi phòng lưu trữ, tìm một góc yên tĩnh trong khu vườn
nhỏ phía sau Điện để bàn bạc kỹ hơn, tránh xa tai mắt của bất kỳ ai khác trong Nhà Giữ.
"Anh sẽ làm." Khôi nói, dứt khoát, ngay khi họ vừa ngồi xuống chiếc ghế đá dưới gốc cây.
"Anh chưa suy nghĩ kỹ đâu." Trầm ngăn lại ngay. "Anh vừa đọc điều khoản đó chưa đầy một tiếng trước.
Anh cần thời gian cân nhắc, không thể quyết định vội vàng như vậy."
"Anh không cần thêm thời gian." Khôi nhìn cô, ánh mắt kiên định. "Anh biết chị Sen quan trọng với
em thế nào. Và anh cũng thấy đủ rõ, hệ thống này đã lấy đi quá nhiều từ những người không đáng phải
trả giá nhiều như vậy."
"Nhưng nếu chị Sen sau đó vẫn hoá đá, dù đã được thả, anh sẽ mất tất cả." Trầm nhấn mạnh, giọng lo
lắng thật sự. "Vị trí của anh, tương lai của anh, tất cả những gì anh đã dành cả đời để chuẩn bị."
"Vậy thì mất." Khôi đáp, giọng nhẹ nhàng nhưng chắc chắn. "Anh không làm vì em, Trầm à. Anh làm vì
đây là điều đúng anh chưa từng dám làm, suốt bao nhiêu năm chỉ biết đứng nhìn và tự nhủ mình sẽ thay
đổi mọi thứ khi nắm quyền, trong khi vẫn để những chuyện như thế này tiếp diễn."
Trầm im lặng, cảm động trước sự kiên quyết của anh, nhưng vẫn không thể gạt bỏ hoàn toàn nỗi lo. "Em
sợ nếu chuyện này thất bại, anh sẽ không chỉ mất vị trí, mà còn mất cả mối quan hệ với bà nội anh.
Bà là người thân duy nhất anh còn lại."
Khôi im lặng một lúc, gương mặt anh thoáng qua một nét đau đớn khi nghĩ tới điều đó. "Anh biết. Nhưng
nếu anh cứ mãi sợ mất bà, sợ mất vị trí, sợ mất mọi thứ, anh sẽ không bao giờ làm được gì thực sự có
ý nghĩa. Anh đã sống cả đời như vậy rồi, Trầm à. Anh không muốn tiếp tục nữa."
"Anh chắc chứ?"
"Anh chắc." Anh nắm lấy tay cô, siết nhẹ, một cử chỉ giản dị nhưng chứa đựng nhiều điều hơn bất kỳ
lời nói nào. "Ngày mai anh sẽ mang đơn bảo lãnh lên gặp bà nội. Em đi cùng anh được không?"
Trầm gật đầu, dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang lo lắng. "Được. Em sẽ đi cùng anh."
"Có một điều nữa." Khôi nói thêm, giọng trầm hơn. "Nếu bà từ chối, anh vẫn sẽ tìm cách khác. Chuyện
này sẽ không dừng lại chỉ vì bà nói không."
"Cách khác là gì?"
"Anh chưa biết." Anh thừa nhận, lắc đầu nhẹ. "Nhưng anh nghĩ, một khi mình đã quyết định làm điều gì
đó đúng, con đường sẽ tự lộ ra, miễn là mình không bỏ cuộc giữa chừng."
Trầm nhìn anh, một sự ngưỡng mộ pha lẫn lo lắng dâng lên trong lòng. Cô chưa từng thấy Khôi thể hiện
sự quyết liệt tới mức này, khác hẳn hình ảnh một người luôn cẩn trọng, luôn cân nhắc từng bước đi cô
vẫn quen thuộc.
"Cảm ơn anh." Cô nói, giọng nhỏ nhưng chân thành. "Vì đã sẵn sàng đánh đổi nhiều như vậy, cho một
người mà anh còn chưa từng gặp mặt."
"Chị Sen quan trọng với em." Khôi đáp, nhìn cô, ánh mắt dịu dàng hơn hẳn giọng nói cứng cỏi lúc
trước. "Điều gì quan trọng với em, cũng dần trở nên quan trọng với anh, Trầm à. Anh không biết
chính xác nó xảy ra từ lúc nào, nhưng nó đã xảy ra rồi."
Câu nói đó khiến Trầm bối rối, tim đập nhanh hơn, nhưng cô không tìm được lời nào để đáp lại tương
xứng, chỉ siết chặt tay anh hơn một chút, để hành động thay cho những gì lời nói chưa đủ sức diễn
đạt.
Họ ngồi lại thêm một lúc trong khu vườn nhỏ, không nói thêm gì nhiều, chỉ để bàn tay vẫn nắm chặt
lấy nhau, như một lời hứa thầm lặng rằng dù kết quả có ra sao, họ sẽ cùng nhau đối diện với nó.
Tiếng chim hót đâu đó trên tán cây, tiếng gió lùa qua những khóm hoa dại mọc ven lối đi, tất cả tạo
nên một khoảng lặng bình yên hiếm hoi giữa những căng thẳng đang bủa vây cả hai từ mọi phía.
Khi bóng chiều bắt đầu ngả dài trên lối đi rải sỏi, Khôi đứng dậy trước, kéo Trầm đứng lên theo,
giọng anh đã lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày dù ánh mắt vẫn còn vương chút căng thẳng của quyết
định vừa đưa ra.
"Sáng mai, tám giờ, gặp anh ở cổng chính." Anh nói, rồi mỉm cười, một nụ cười ngắn ngủi nhưng đủ để
xua bớt phần nào không khí nặng nề vừa qua. "Đừng lo quá. Dù ngày mai có ra sao, ít nhất mình cũng
đã thử hết sức."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 43 →