🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Trầm nhắn tin cho Khôi ngay sáng hôm sau, kể lại tình trạng của Sen, giọng gõ phím gấp gáp như thể

tốc độ nhắn tin có thể rút ngắn được thời gian còn lại của bạn mình. Khôi trả lời gần như ngay lập

tức, hẹn gặp cô tại phòng lưu trữ dành riêng cho Quản Giá, khu vực anh có quyền truy cập chính thức.

"Anh đã xin phép để đưa em vào cùng, với lý do nghiên cứu một ca cụ thể." Khôi giải thích khi họ

bước vào một căn phòng nhỏ hơn hẳn kho hồ sơ chính, nhưng ngăn nắp hơn nhiều, đầy những giá sách kim

loại xếp chồng hồ sơ theo từng thập kỷ.

Họ bắt đầu lục tìm, tập trung vào những trường hợp Người Giữ đạt gần ngưỡng hoá đá trong suốt lịch

sử Nhà Giữ. Công việc chậm chạp, tẻ nhạt, hàng chục tập hồ sơ dày cộp phải lật qua từng trang, tìm

kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của một trường hợp được "thả" trước khi hoá đá hoàn toàn.

Nhiều giờ trôi qua, kết quả vẫn là con số không. Mỗi trường hợp họ tìm được đều kết thúc theo một

trong hai cách: hoá đá hoàn toàn, giống như mẹ Trầm, hoặc chết vì lý do khác trước khi kịp chạm

ngưỡng, thường là tai nạn hoặc bệnh tật không liên quan trực tiếp tới nghề nghiệp.

"Không có tiền lệ nào cả." Trầm nói, giọng thất vọng, gấp lại tập hồ sơ cuối cùng trong chồng giấy

trước mặt cô. "Trong suốt hơn hai mươi năm Nhà Giữ tồn tại, chưa từng có ai được thả ra khỏi hệ

thống mà không hoá đá."

"Trừ thầy Tứ." Khôi nói, nhớ lại. "Nhưng đó không hẳn là được thả, chỉ là chuyển sang vai trò khác."

"Đúng vậy, và cả ông cũng không hoàn toàn tự do. Ông vẫn phải phục vụ Nhà Giữ, chỉ khác cách phục vụ

thôi." Trầm xoa mặt, mệt mỏi. "Vậy trường hợp của ông ấy có phải là tiền lệ không?"

Khôi cầm lấy tập hồ sơ về Thầy Tứ, một tập mỏng hơn hẳn so với những tập khác, có vẻ như đã bị lược

bớt nhiều nội dung trước khi được lưu trữ chính thức. Anh lật từng trang, đọc kỹ, tìm kiếm bất kỳ chi

tiết pháp lý nào có thể áp dụng cho trường hợp của Sen.

Tới gần cuối tập hồ sơ, anh dừng lại ở một trang phụ lục nhỏ, chữ in mờ, có vẻ đã được thêm vào sau

này, không nằm trong phần nội dung chính.

"Đợi đã." Anh nói, giọng đột nhiên căng thẳng. "Có một dòng chú thích ở đây."

Trầm ngồi sát lại gần anh, cả hai cùng cúi xuống đọc dòng chữ nhỏ, gần như bị lãng quên giữa những

trang giấy đầy chữ khác.

"Trường hợp đặc biệt, quyết định bởi Quản Giá cấp cao nhất, có thể chuyển đổi vai trò của Người Giữ

đạt ngưỡng nguy hiểm, với điều kiện có người bảo lãnh chịu trách nhiệm thay bằng chính vị trí và

danh dự của mình trong hệ thống."

Khôi khựng lại, ngước lên nhìn Trầm, ánh mắt vừa loé lên hy vọng vừa nặng nề vì hiểu rõ ý nghĩa thật

sự của điều khoản đó.

"Trừ khi có ai đó đứng ra bảo lãnh bằng chính vị trí của mình." Anh đọc lại, giọng chậm rãi, như

đang cân nhắc từng chữ một, và cả hai đều hiểu, người duy nhất trong phòng này có đủ vị trí để làm

điều đó chính là anh.

"Điều khoản này có nói rõ hậu quả nếu người bảo lãnh thất bại không?" Trầm hỏi, giọng thận trọng, dù

tim cô đang đập nhanh vì hy vọng vừa nhen nhóm.

Khôi đọc tiếp phần còn lại của trang phụ lục, gương mặt anh dần trầm xuống. "Có. Nếu Người Giữ được

bảo lãnh sau đó vẫn hoá đá, hoặc gây ra bất kỳ thiệt hại nào cho hệ thống, người bảo lãnh phải chịu

trách nhiệm hoàn toàn, có thể mất vị trí, thậm chí mất quyền thừa kế."

"Vậy nếu anh bảo lãnh cho chị Sen, và có chuyện gì đó xảy ra..."

"Anh sẽ mất tất cả những gì bà nội đang chuẩn bị cho anh." Khôi gật đầu, xác nhận điều Trầm vừa nghĩ

tới. "Nhưng đó chỉ là lý thuyết. Trước hết, cần biết liệu 'chuyển đổi vai trò' có thực sự nghĩa là

được thả tự do hoàn toàn, hay chỉ là một cách nói khác cho việc chuyển sang một hình thức ràng buộc

khác, như trường hợp thầy Tứ."

Trầm im lặng, cân nhắc. Dù điều khoản này mở ra một tia hy vọng, nó cũng đặt ra một cái giá không hề

nhỏ, và cô không chắc mình có quyền để Khôi đánh đổi nhiều như vậy chỉ vì Sen.

Hết Chương 41

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 42
← TrướcTiếp →