Thứ Sáu, kênh chính thức đăng một đoạn phỏng vấn ngắn với Vy, quản lý riêng của Yin, nói về công tác chuẩn bị sức khoẻ cho các thành viên trước đợt comeback dày lịch sắp tới.
Tôi ngồi trước màn hình laptop ngay sau giờ tan làm, chưa kịp thay đồ công sở, mở video lên xem trực tiếp cùng lúc với hàng chục nghìn người khác. Vy ngồi trên một chiếc ghế studio đơn giản, giọng nói đều đều, chuyên nghiệp, đúng phong thái một người đã quen trả lời phỏng vấn.
"Công ty luôn đặt sức khoẻ nghệ sĩ lên hàng đầu," Vy nói, mỉm cười, "chúng tôi sẽ giãn cường độ tập luyện hợp lý cho các bạn trong giai đoạn này, đảm bảo các bạn có đủ năng lượng cho khán giả."
Tôi gõ lại câu đó vào bài tóm tắt đăng lên trang, như mọi lần vẫn làm với những phát ngôn chính thức. Nhưng lần này, tay tôi dừng lại một nhịp trước khi gõ tiếp, vì tôi vừa nhận ra một điều: đây không phải lần đầu tôi nghe cụm từ "giãn cường độ" từ Vy.
Tôi lật lại sổ tay, tìm dòng ghi chú cũ từ một buổi phỏng vấn khác cách đây bốn tháng, trước một sự kiện quan trọng khác của nhóm. Đúng như tôi nhớ, cũng chính Vy, cũng nói gần như nguyên văn câu đó: "chúng tôi sẽ giãn cường độ hợp lý cho các bạn". Tôi lật tiếp một trang khác, tìm được một lần thứ ba, xa hơn nữa, gần một năm trước.
Ba lần, ba dịp khác nhau, cùng một câu nói gần như nguyên văn, và cả ba lần sau đó, theo những gì tôi quan sát được qua lịch trình công khai, cường độ hoạt động của nhóm không hề giảm, thậm chí còn tăng dần theo từng đợt comeback kế tiếp. Tôi ghi vào sổ, gạch chân hai lần dưới cụm từ "giãn cường độ": "Nghe 3 lần trong ~1 năm, mỗi lần trước một đợt hoạt động lớn, chưa lần nào thấy giảm thật sự sau đó."
Tôi tự hỏi liệu mình có đang quá nhạy cảm không, liệu một câu nói lặp lại vài lần có thật sự là điều đáng để tâm hay chỉ là cách nói xã giao quen thuộc của bất kỳ công ty giải trí nào khi trả lời truyền thông. Tôi từng nghe rất nhiều công ty khác dùng những câu tương tự, và phần lớn không có gì đáng ngờ đằng sau, chỉ là ngôn ngữ PR thông thường.
Nhưng cách Vy nói câu đó tối nay khiến tôi nhớ tới cách Yến trả lời phỏng vấn tuần trước, ngắn gọn, đều đều, thiếu hẳn sự sinh động vốn có. Hai điều đó, đặt cạnh nhau, khiến câu nói quen thuộc của Vy nghe khác hẳn đi trong tai tôi, không còn là một câu xã giao vô hại nữa, mà giống một lời hứa được lặp lại đủ nhiều lần để không ai còn để ý nó chưa bao giờ được thực hiện.
Tôi đăng bài tóm tắt lên trang, giữ nguyên câu nói của Vy như mọi khi, không thêm bình luận cá nhân nào, đúng nguyên tắc "Nắng" luôn giữ vững: đưa tin, không đưa ý kiến riêng. Bình luận đổ về nhanh, phần lớn cảm ơn công ty đã quan tâm sức khoẻ nghệ sĩ, một vài người bày tỏ mong muốn được thấy lịch trình thực sự giãn ra chứ không chỉ nói suông.
Tôi đọc những bình luận đó, nhận ra mình không phải người duy nhất bắt đầu để ý tới khoảng cách giữa lời nói và thực tế. Có lẽ nhiều người trong sáu trăm mười nghìn người theo dõi trang cũng đã âm thầm nhận ra điều gì đó tương tự, chỉ chưa ai đủ dữ kiện, hoặc đủ can đảm, để nói ra thành lời rõ ràng hơn một câu bình luận thoáng qua.
Tôi mở lại nhóm chat admin phụ một lần cuối trước khi ngủ, thấy Milu_gl vừa đăng lại đoạn phỏng vấn kèm dòng bình luận "Công ty tâm lý ghê, thương mấy bạn dễ sợ luôn", có tới hơn năm mươi lượt thả tim chỉ trong vài phút. Tôi đọc dòng đó, không phản bác, không nói gì thêm, chỉ ngồi nhìn con số năm mươi lượt tim đó tăng dần, nghĩ về việc chính những lời khen chân thành như vậy, lặp đi lặp lại đủ nhiều lần trên khắp các trang fan, có lẽ cũng góp phần khiến một câu nói được lặp lại ba lần mà chưa từng thực hiện vẫn tiếp tục được tin tưởng ở lần thứ tư.
Tôi không trách Milu_gl, cũng không trách bất kỳ ai trong sáu trăm mười nghìn người vừa thả tim cho một câu trả lời phỏng vấn nghe rất tử tế. Họ không có cuốn sổ tay ghi lại ba lần lặp lại giống tôi, không có tấm ảnh bàn tay run Xanh0207 gửi riêng, không có cả tuần lễ ngồi so sánh từng đoạn video như tôi vừa làm. Họ chỉ đang tin vào đúng những gì được cho phép biết, và tôi, cho tới tuần trước, cũng từng là một trong số đó, tin tưởng theo đúng cách tương tự, không một chút nghi ngờ.
Tôi đóng laptop lúc gần mười hai giờ đêm, cuốn sổ tay giờ đã dày thêm gần chục trang so với một tuần trước, mỗi trang là một mảnh nhỏ, chưa đủ để thành một bức tranh hoàn chỉnh, nhưng đủ để tôi không còn có thể tự thuyết phục mình quay lại cách nhìn cũ, đơn giản, dễ chịu, mà tôi vẫn giữ suốt bốn năm rưỡi làm Nắng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 10 →