🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Trang có một hộp thư riêng, tách biệt với phần bình luận công khai, nơi bất kỳ ai cũng có thể gửi tin nhắn ẩn danh cho "Nắng" mà không cần đăng nhập bất kỳ tài khoản nào.

Tôi lập tính năng đó từ năm thứ hai quản trang, ban đầu chỉ để nhận góp ý về cách vận hành trang, sau này dần trở thành nơi fan gửi những câu chuyện cá nhân, những lời cảm ơn, đôi khi cả những lời than phiền về cuộc sống mà họ không muốn đăng công khai. Tôi đọc gần như tất cả, trả lời phần lớn, coi đó là một phần trách nhiệm không ai giao nhưng tôi tự nhận lấy.

Tối Chủ nhật, tôi mở hộp thư như thường lệ trước khi ngủ, thấy một tin nhắn mới, gửi lúc hai mươi ba giờ bốn mươi mốt phút, không có gì đặc biệt về giao diện, chỉ là một dòng chữ ngắn nằm cạnh hàng chục tin nhắn khác trong ngày.

```

[Tin nhắn ẩn danh, hộp thư trang, 22/1/2026, 23:41]

Chị nên hỏi công ty vì sao Yến nghỉ phép hồi tháng 3, không phải vì cảm cúm như thông báo.

```

Tôi đọc dòng đó, rồi đọc lại lần nữa, tay tự động với lấy cuốn sổ tay đặt cạnh laptop dù chưa kịp nghĩ mình sẽ ghi gì vào đó. Tin nhắn không có gì để lần theo, không địa chỉ IP hiển thị, không dấu hiệu nào cho biết người gửi là ai, là fan, là người trong ngành, hay chỉ là một trò đùa ác ý của ai đó muốn gây hoang mang.

Tôi từng nhận được không ít tin nhắn kiểu này trong suốt bốn năm rưỡi quản trang, phần lớn là tin đồn vô căn cứ, đôi khi cố ý bịa đặt để câu kéo sự chú ý hoặc gây chia rẽ nội bộ fandom. Quy tắc tôi tự đặt ra từ lâu rất rõ ràng: không đăng, không lan truyền bất cứ điều gì chưa xác minh được, dù nó hấp dẫn tới đâu. Tôi đã giữ đúng quy tắc đó, không một lần ngoại lệ, suốt cả quãng thời gian quản trang.

Nhưng tin nhắn này khác. Nó không giật gân, không kèm hình ảnh gây sốc, không có giọng điệu cố ý kích động như những tin đồn ác ý tôi từng gặp. Nó chỉ nói đúng một câu, cụ thể, có mốc thời gian rõ ràng, đúng vào chính bài đăng tôi từng viết hồi tháng Ba, bài đăng tôi đã dùng chính hai chữ "cảm cúm" theo nguyên văn thông cáo công ty gửi.

Tôi mở lại bài đăng cũ đó, đọc lại từng chữ một lần nữa. "GLOWRY xin thông báo, bạn Yến sẽ nghỉ ngơi ba ngày do cảm cúm, mong các bạn thông cảm và gửi lời chúc sức khoẻ tới bạn ấy." Tôi nhớ rõ lúc viết bài này, tôi không hề nghi ngờ gì, chỉ copy gần như nguyên văn thông cáo chính thức, thêm vài chữ thân mật cho hợp giọng trang.

Tôi ngồi trước màn hình một lúc lâu, cân nhắc có nên trả lời tin nhắn này hay không. Trả lời nghĩa là mở ra một cuộc trò chuyện tôi không biết sẽ dẫn tới đâu, với một người tôi hoàn toàn không biết là ai, có thể đáng tin, có thể không. Không trả lời nghĩa là để tin nhắn đó chìm vào hàng trăm tin nhắn khác trong hộp thư, đúng như tôi vẫn làm với phần lớn tin đồn không xác minh được.

Tôi mở lại thư mục ảnh không tên, nhìn tấm ảnh bàn tay run Xanh0207 gửi tuần trước, rồi nhìn dòng ghi chú về giọng hát mỏng hơn, về câu "giãn cường độ" lặp lại ba lần chưa từng thực hiện. Từng mảnh riêng lẻ đó, giờ có thêm một mảnh mới, một câu khẳng định trực tiếp từ một người lạ, đúng khớp với hướng tôi đã âm thầm nghi ngờ suốt hai tuần qua.

Tôi cũng tự hỏi vì sao người này lại chọn gửi cho trang của tôi, chứ không phải một trong những trang fan khác cũng có quy mô không nhỏ, hoặc trực tiếp báo cho một tờ báo nào đó. Có lẽ vì trang tôi được biết tới nhiều năm qua như một nơi cẩn trọng, ít giật gân, đủ để một người còn e dè tin tưởng gửi gắm một điều gì đó họ chưa dám nói thẳng ra ở nơi khác. Ý nghĩ đó vừa khiến tôi thấy có chút tự hào, vừa khiến gánh nặng trong ngực nặng thêm một chút, vì tôi hiểu nếu đúng vậy, người này đang đặt cược vào đúng sự cẩn trọng mà tôi không chắc mình còn giữ được bao lâu nữa.

Tôi gõ một câu trả lời ngắn, xoá đi, gõ lại, cân nhắc từng chữ như thể đang soạn một văn bản pháp lý chứ không phải một tin nhắn thông thường. Cuối cùng tôi chỉ gõ: "Cảm ơn bạn đã nhắn. Bạn có thể cho mình biết thêm không? Mình sẽ giữ kín thông tin bạn cung cấp." Tôi đọc lại câu đó ba lần trước khi ấn gửi, rồi ngồi nhìn màn hình, chờ đợi, không biết mình vừa mở ra cánh cửa dẫn tới đâu.

Không có phản hồi ngay trong đêm đó. Tôi tắt laptop lúc gần một giờ sáng, để nguyên tin nhắn đang chờ trên màn hình, ngồi lại thêm một lúc bên bàn học cũ, tay vẫn cầm cây bút chưa kịp cất, nghĩ về việc mình vừa lần đầu tiên chủ động bước ra khỏi quy tắc an toàn mà chính mình đặt ra suốt bốn năm rưỡi, chỉ vì một dòng chữ ngắn gửi lúc hai mươi ba giờ bốn mươi mốt phút từ một người tôi không hề biết mặt.

Hết Chương 10

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 11
← TrướcTiếp →