Người gửi tin nhắn ẩn danh không trả lời suốt ba ngày sau đó, và tôi dùng khoảng thời gian chờ đợi đó để tự mình tìm hiểu càng nhiều càng tốt, đúng thói quen không thích ngồi yên chờ người khác.
Tôi lập một bảng tính riêng, không lưu trên trang, chỉ lưu trong máy cá nhân, đặt tên file là "ghi chú lịch trình cá nhân" để nếu có ai vô tình thấy cũng không nghĩ gì đặc biệt. Cột đầu là ngày tháng, cột hai là sự kiện công khai, cột ba là bất kỳ điều gì tôi quan sát được không khớp với thông cáo chính thức.
Tôi lần lại toàn bộ tháng Ba, tìm mọi bài đăng, mọi đoạn video, mọi bức ảnh liên quan tới đợt "nghỉ phép vì cảm cúm" của Yến. Ba ngày nghỉ, từ mùng năm tới mùng bảy tháng Ba, theo đúng thông cáo. Sau đó, ngày mùng tám, Yến trở lại hoạt động bình thường, xuất hiện trong một buổi tập luyện công khai, cười nói như không có chuyện gì.
Tôi tìm kiếm thêm bất kỳ nguồn tin nào khác từ thời điểm đó: báo chí, các trang fan khác, bình luận của người hâm mộ có mặt gần khu vực công ty. Không có gì bất thường được ghi nhận công khai. Không ai chụp được hình ảnh nào của Yến trong ba ngày đó, nhưng điều này cũng không lạ, vì các thành viên vốn ít khi xuất hiện nơi công cộng khi không có lịch trình chính thức.
Tôi đối chiếu với lịch trình của bốn thành viên còn lại trong cùng thời gian đó, tìm xem có ai vô tình nhắc gì về Yến trong các bài đăng cá nhân của mình. Hân, leader nhóm, có đăng một tấm ảnh cả nhóm ăn tối ngày mùng sáu, thiếu duy nhất Yến trong khung hình, chú thích chỉ ghi "cả nhà thiếu một người, mau khoẻ lại nha". Câu đó, đọc riêng lẻ, hoàn toàn bình thường, đúng như một lời chúc sức khoẻ thân tình giữa đồng đội.
Tôi ngồi nhìn bảng tính của mình sau ba tiếng đồng hồ lục tìm, nhận ra mình chưa tìm ra được bất kỳ bằng chứng cụ thể nào mâu thuẫn trực tiếp với thông cáo "cảm cúm". Mọi thứ tôi có chỉ là cảm giác, là những mảnh nhỏ không khớp hoàn toàn với nhau, nhưng không có gì đủ vững để gọi là bằng chứng theo đúng nghĩa tôi vẫn dùng ở công ty Kim Long.
"Không kết luận khi chưa đủ chứng từ gốc," tôi tự nhắc mình, gõ dòng đó vào đầu trang bảng tính, như một lời cảnh báo cho chính bản thân đừng vội tin vào một câu chuyện chỉ vì nó hấp dẫn hơn sự thật bình thường.
Nhưng tôi cũng nhận ra một điều khác, một điều tôi chưa từng nghĩ tới khi làm công việc kế toán ở Kim Long: có những loại bằng chứng không bao giờ để lại chứng từ gốc, vì chính hệ thống tạo ra chúng được thiết kế để không để lại dấu vết nào cả. Nếu một công ty giải trí muốn giấu điều gì đó về sức khoẻ nghệ sĩ của mình, họ hoàn toàn có thể kiểm soát mọi kênh thông tin công khai, đảm bảo không một tấm ảnh, không một dòng chữ nào lọt ra ngoài ý muốn.
Tôi đóng bảng tính, cảm thấy nản hơn tôi tưởng, vì suốt ba ngày qua tôi đã hy vọng mình sẽ tìm ra được điều gì đó chắc chắn, đủ để biết chắc mình đang không hoang tưởng, hoặc ngược lại, đủ để yên tâm rằng mọi thứ chỉ là suy diễn quá đà của một người quan sát quá kỹ.
Buổi trưa hôm sau ở Kim Long, tôi mang đúng cảm giác bế tắc đó vào công việc, ngồi đối chiếu một bộ chứng từ xuất nhập kho suốt gần hai tiếng mà vẫn chưa tìm ra chỗ lệch dù biết chắc có một khoản chênh không nhỏ giữa hai bên sổ sách. Anh Long ghé qua, thấy tôi cau mày trước màn hình, hỏi có cần giúp không. "Có khi nào một khoản chênh lệch tồn tại thật, nhưng không cách nào chứng minh được bằng giấy tờ đang có không anh," tôi hỏi, nửa đùa nửa thật, không nói rõ mình đang nghĩ tới việc gì khác ngoài công việc.
"Có chứ," anh Long nói, không ngần ngừ, "lúc đó mình phải đi tìm chứng từ ở một nguồn khác, không phải cứ ngồi soi mãi cái mình đang có. Đôi khi sự thật không nằm trong hồ sơ của mình, mà nằm ở chỗ người khác giữ." Tôi gật đầu, cảm ơn anh, và ngồi lại một lúc sau khi anh đi khỏi, nhận ra câu trả lời đó, dù chỉ nói về một khoản chênh lệch vận chuyển bình thường, lại đúng là điều tôi cần nghe nhất lúc này cho một việc hoàn toàn khác.
Điện thoại rung lúc gần mười một giờ đêm ngày thứ ba. Tin nhắn mới trong hộp thư ẩn danh, cùng một người, chỉ vỏn vẹn một câu: "Em xin lỗi vì im lặng mấy hôm. Em cần thời gian suy nghĩ có nên nói tiếp không. Chị cho em thêm vài ngày được không."
Tôi đọc câu đó, cảm thấy một cảm giác lạ lùng dâng lên: không phải thất vọng vì chưa có thêm thông tin, mà là một sự tin tưởng mơ hồ rằng người ở đầu dây bên kia có điều gì đó thật sự nặng nề đang cân nhắc, chứ không phải một kẻ bịa chuyện đùa giỡn. Tôi gõ lại: "Không sao, em cứ suy nghĩ kỹ. Chị sẽ chờ, không hối." Và lần này, tôi thật lòng có ý định giữ đúng lời hứa đó.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 12 →