Thứ Tư, tôi dành cả buổi tối cho một việc khác hẳn tuần vừa rồi: hoàn thiện dự án đèn LED cổ vũ mà nhóm admin phụ đã chuẩn bị suốt hai tháng cho buổi tổng duyệt sắp tới.
Ý tưởng đơn giản: mỗi khán giả tham dự sẽ nhận một chiếc vòng đeo tay gắn đèn LED nhỏ, đồng bộ màu sắc qua một ứng dụng điều khiển từ xa, để cả khán đài có thể đổi màu cùng lúc theo từng đoạn nhạc, tạo thành một biển sáng thống nhất thay vì rời rạc như những lightstick cầm tay thông thường. Tôi là người đứng ra liên hệ xưởng sản xuất, đàm phán giá, tính toán số lượng cần đặt dựa trên số vé đã bán, và quản lý quỹ đóng góp từ fandom.
Milu_gl gửi bản demo video mô phỏng hiệu ứng ánh sáng vào nhóm chat, mọi người trầm trồ, gõ hàng loạt icon phát sáng. "Nắng ơi công đoạn tính giá em xin follow theo, sợ tính sai lỗ vốn á," Rin nhắn, kèm bảng excel cô vừa làm xong.
Tôi kiểm tra lại từng dòng số liệu Rin gửi, đúng thói quen nghề nghiệp không bỏ được: giá gốc từ xưởng, phí vận chuyển, phí đóng gói, tỷ lệ hao hụt dự phòng năm phần trăm, rồi mới ra được giá bán lại cho từng người tham gia dự án, không lời không lỗ, đúng tinh thần "Nắng" vẫn giữ suốt bốn năm rưỡi quản trang: mọi khoản tiền qua tay trang đều phải minh bạch, có sổ sách, ai hỏi cũng tra được.
"Ổn rồi, đúng như em tính, chị thêm vào phần dự phòng hao hụt cho chắc," tôi trả lời, gửi kèm bảng tính đã chỉnh sửa.
Đây là phần công việc tôi thích nhất trong vai trò Nắng, thích hơn cả lúc trang đạt tương tác cao kỷ lục: cái cảm giác biết chắc năm trăm chiếc đèn LED nhỏ này, do chính tay fandom góp tiền mua, sẽ cùng sáng lên một lúc trong một buổi tối, tạo ra một khoảnh khắc mà không ai trong số năm trăm người đó biết người đứng sau việc lên kế hoạch chỉ là một cô nhân viên kế toán hai mươi ba tuổi đang ngồi một mình trong căn phòng trọ chín mét vuông.
Nhóm chat sôi nổi bàn thêm về màu sắc, về cách phối hợp giữa các đoạn nhạc, quên hẳn không khí căng thẳng vẫn còn đọng lại từ những ngày trước đó khi có người nhắc chuyện Yến gầy đi. Tôi cũng để mình chìm vào không khí vui vẻ đó một lúc, cho phép bản thân tạm gác lại thư mục ảnh không tên vẫn còn mở trong một tab khác trên máy.
Có một tin nhắn riêng từ Kem, người ít nói nhất nhóm, gửi tới lúc gần mười một giờ: "Chị Nắng, dự án này ý nghĩa thiệt á. Em nhớ hồi trước có lần các bạn nói trong phỏng vấn là mỗi lần thấy khán đài sáng đều như vậy, các bạn thấy đỡ mệt hẳn. Mong buổi này cũng vậy."
Tôi đọc tin nhắn đó, gõ lại một icon trái tim, không viết thêm gì. Nhưng câu "đỡ mệt hẳn" ở lại trong đầu tôi lâu hơn tôi tưởng, vì nó nhắc tôi nhớ rằng đằng sau mọi con số, mọi kế hoạch, mọi dự án đẹp đẽ mà cộng đồng này vẫn làm suốt nhiều năm, vẫn luôn có những con người thật, có thể mệt thật, và có thể đang mệt hơn tất cả những gì một chiếc vòng đèn LED có thể bù đắp lại được.
Trước khi ngủ, tôi lướt lại toàn bộ danh sách năm trăm người đã đóng góp cho dự án, xem qua từng cái tên hiển thị, phần lớn là nickname không ai biết tuổi tác hay nghề nghiệp thật, giống hệt tôi. Có người góp năm mươi nghìn, có người góp cả triệu, không ai bắt buộc, không ai công khai xếp hạng ai đóng nhiều hơn ai. Tôi nghĩ đây có lẽ là phần đẹp nhất của cả một cộng đồng như thế này: năm trăm người xa lạ, chưa từng gặp mặt nhau, sẵn sàng góp một phần nhỏ của mình để tạo ra một khoảnh khắc chung, không đòi hỏi gì đáp lại ngoài việc được nhìn thấy nó sáng lên đúng lúc.
Tôi cũng nghĩ tới mặt còn lại của cùng cộng đồng đó, thứ tôi chưa từng dám nhìn thẳng cho tới tuần này: chính sự nhiệt tình ấy, nhân lên hàng trăm nghìn lần trên khắp các trang fan khác nhau, cũng là thứ khiến một công ty giải trí luôn có lý do để tin rằng lịch trình càng dày, sản phẩm càng nhiều, thì fandom càng hạnh phúc, càng trung thành, càng sẵn sàng bỏ tiền ra cho dự án tiếp theo. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình, hay cộng đồng năm trăm người đang góp tiền mua đèn LED này, có thể là một phần của áp lực đó, cho tới khi tôi nhớ lại câu "đỡ mệt hẳn" của Kem một lần nữa.
Tôi tắt máy tính khuya hơn dự tính, không phải vì công việc dự án còn dở dang, mà vì tôi ngồi lại thêm một lúc, nghĩ về khoảng cách giữa niềm vui thật lòng mà cộng đồng này vẫn mang lại, và cái điều gì đó tôi vẫn chưa dám gọi tên, đang lặng lẽ nằm ở đâu đó phía sau ánh đèn sân khấu mà năm trăm chiếc vòng tay kia sắp sửa thắp sáng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 9 →