🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Thứ Ba, giờ nghỉ trưa ở Kim Long, tôi ngồi trong phòng kế toán vắng người, mở điện thoại lên xem lại một đoạn video cũ thay vì ăn cùng hai đồng nghiệp như mọi khi, viện cớ còn việc chưa xong.

Đoạn video là buổi biểu diễn của GLOWRY tại một chương trình âm nhạc cuối năm, tháng Giêng, cách đây hơn một năm. Tôi tua tới đoạn Yến hát solo tám giây trong bài chủ đề, đoạn cao trào mà cô luôn đảm nhận vì có quãng giọng rộng nhất nhóm. Giọng cô ở đó vang, rõ, giữ được note cao mà không cần gồng, thứ khiến tôi từng viết hẳn một bài đăng khen riêng phần trình diễn đó trên trang.

Tôi mở tiếp một video khác, một sân khấu gần đây hơn, cùng bài hát, cùng đoạn cao trào. Giọng cô vẫn tốt, vẫn đúng note, nhưng có gì đó khác, một độ mỏng rất nhỏ ở đúng khoảnh khắc ngân dài nhất, như một sợi chỉ căng hết cỡ nhưng chưa đứt. Nếu chỉ nghe một lần, không ai để ý. Nghe liền hai bản cách nhau chưa đầy một phút, sự khác biệt hiện ra rõ ràng hơn tôi tưởng.

Tôi không phải chuyên gia thanh nhạc. Tôi chỉ là một người đã nghe giọng hát này hàng trăm lần trong suốt bốn năm rưỡi, đủ để nhận ra một thay đổi nhỏ mà bản thân người trong cuộc có lẽ còn chưa kịp để ý, vì nó tới từ từ, từng chút một, không phải một cú sốc bất ngờ nào cả.

Tôi ghi vào sổ, lần này không gạch đi: "So 2 bản live cùng bài, cách nhau ~10 tháng. Note cao đoạn điệp khúc mỏng hơn rõ. Không phải khàn tiếng nhất thời, vì kiểm cả 3 buổi liền kề đều vậy."

Buổi chiều, tôi quay lại bàn làm việc, cố tập trung vào xấp báo cáo dở dang, nhưng đầu óc cứ quay về đoạn video đó. Anh Long đi ngang, thấy tôi ngồi thẫn thờ trước màn hình máy tính công ty không gõ gì, hỏi có mệt không, tôi giật mình, nói không sao, chỉ đang nghĩ cách xử lý một khoản chênh lệch nhỏ.

"Chênh lệch nhỏ cũng phải tìm cho ra gốc, không được bỏ qua vì nghĩ nó không đáng kể," anh nói, đúng câu quen thuộc, rồi đi tiếp, không biết mình vừa vô tình đưa cho tôi đúng thứ tôi cần nghe lúc đó.

Tối về, tôi mở lại kênh chính thức của công ty, tìm xem có buổi phỏng vấn hay livestream nào gần đây để nghe thêm giọng Yến nói chuyện bình thường, không phải hát. Có một đoạn ngắn từ buổi họp báo tuần trước, Yến trả lời một câu hỏi về cảm nghĩ trước comeback, giọng nói đều đều, câu trả lời ngắn hơn hẳn phong cách trả lời dài dòng, hay pha trò cô vẫn có trước đây.

"Dạ em cảm thấy rất háo hức, mong mọi người ủng hộ ạ," Yến nói, đúng câu trả lời an toàn, không sai một chữ nào so với những gì công ty vẫn mong nghệ sĩ nói trước truyền thông, nhưng lại thiếu hẳn cái gì đó khiến những câu trả lời cũ của cô từng khiến cả fandom cười theo.

Tôi tắt video, ngồi im một lúc trong bóng tối căn phòng, cố sắp xếp lại mọi mảnh nhỏ mình vừa gom được trong tuần: tay run, story thưa dần, giọng mỏng hơn, câu trả lời ngắn gọn hơn hẳn tính cách vốn có. Từng mảnh riêng lẻ đều có thể giải thích bằng những lý do bình thường nhất. Nhưng khi xếp cạnh nhau, chúng bắt đầu tạo thành một hình dạng mà tôi không còn dễ dàng gọi tên là "bình thường" được nữa, dù tôi vẫn chưa dám gọi nó bằng cái tên đúng của nó.

Tôi mở lại file ghi chú cũ mình từng lập cách đây hai năm, hồi có một thành viên nhóm khác, không phải GLOWRY, đột ngột rời công ty vì lý do sức khoẻ mà sau này hoá ra chỉ là cái cớ để che giấu một mâu thuẫn hợp đồng. Lúc đó tôi từng viết một bài phân tích dài trên trang, chỉ ra từng dấu hiệu bất thường trước khi tin chính thức được công bố, và được khen là "soi kỹ, đoán trúng phóc". Tôi đọc lại bài viết cũ đó bây giờ, nhận ra mình đã dùng gần như đúng phương pháp ấy suốt cả tuần qua, chỉ khác lần này đối tượng không phải một nhóm nhạc xa lạ, mà là người tôi theo dõi sát nhất trong suốt bốn năm rưỡi qua.

Có một khác biệt khác tôi chưa nói ra với chính mình cho tới đêm nay: lần trước, khi tôi viết bài phân tích đó, tôi chỉ là một khán giả tò mò, tìm sự thật để thoả mãn trí tò mò của cả cộng đồng. Lần này, mỗi khi tôi lật thêm một trang chứng cứ mới, tôi không cảm thấy tò mò được thoả mãn, chỉ cảm thấy một thứ gì đó nặng dần trong ngực, gần giống cảm giác lo lắng thật sự cho một người quen biết, dù tôi và Yến chưa từng, và có lẽ sẽ không bao giờ, trao đổi với nhau một câu nào ngoài đời.

Hết Chương 7

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 8
← TrướcTiếp →